Tuyệt Lộ
Mai Tuyết Yên lông mày như dựng đứng, khuôn mặt hiện rõ nỗi đau buồn. Nàng có thể đoán được người có sức ảnh hưởng quan trọng nhất bây giờ đối với Quân Mạc Tà không thể nghi ngờ chính là Đông Phương Vấn Tâm. Sau đó là lão gia tử Quân Chiến Thiên, người thứ ba mới có thể là mình hoặc là Quân tam gia, Quân Vô Ý.
Địch nhân trừ phi là bất chấp tất cả, không để ý tới người trong thiên hạ, trực tiếp đối phó cả Quân gia. Nhưng theo kinh nghiệm của Mai Tuyết Yên, cao thủ Thánh Giả ra tay tuyệt sẽ không làm như vậy.
Nhưng nếu mục tiêu là Quân Chiến Thiên, chỉ sợ những ngày này đối phương sớm đã xuống tay. Nếu đối phương vẫn không có động tĩnh gì, như vậy mục tiêu nếu không phải mình thì nhất định là Đông Phương Vấn Tâm. Mai Tuyết Yên trong nháy mắt liền nghĩ tới điều này, tức khắc liền nghĩ ra kế sách ứng phó.
Cho nên Mai Tuyết Yên mới an bài Quản Thanh Hàn cùng Độc Cô Tiểu Nghệ ở chung một chỗ. Vạn nhất khi đánh giết xảy ra không lan đến hai người này. Lấy tu vi hai nàng cho dù là chỉ quét ngang qua một chút sợ rằng cũng chịu không nổi. Quân Mạc Tà vắng mặt, Mai Tuyết Yên nhất định phải bảo vệ tất cả mọi người thật tốt. Bởi vì đây là trách nhiệm của nàng, mà đã là trách nhiệm thì phải ra sức gánh vác.
Quản Thanh Hàn cùng Độc Cô Tiểu Nghệ lặng đi một chút, lại chứng kiến sắc mặt Mai Tuyết Yên lộ rõ vẻ trầm trọng, tựa hồ sắp chuyện trọng đại phát sinh. Hai người trong lòng đều cảm thấy rùng mình, nhu thuận gật đầu đáp ứng. Đối với Mai Tuyết Yên, hai người đều bội phục đến sát đất. Nàng đã sắp xếp như vậy thì tự nhiên có dụng ý của nàng, mình chỉ việc thực hiện không cần hỏi.
Giờ phút này Mai Tuyết Yên có cảm giác nuốt không trôi.
Nàng hay nhíu mày, suy tư... như mang tâm sự nặng nề.
Đoạn đường về nếu bay liên tục cũng mất khá lâu, tính tới bây giờ cũng có thể mới được 1 nửa. Mai Tuyết Yên một mực trông chờ, đợi Quân Mạc Tà trở về, nhưng tới giờ vẫn chưa thấy trở về. Đã bốn ngày trôi qua, so với lúc đi thì đã nhiều hơn hai ngày. Đêm khuya, mọi thứ dường như yên tĩnh lạ thường.
Để nguyên quần áo mà ngủ, Mai Tuyết Yên mau chóng cảm ứng được một tia hơi thở cường đại ở nơi nào đó trong Thiên Hương thành dâng lên, chớp mắt đã dừng lại ở phía trên tiểu viện của mình.
- Thật nhanh! Hơn nữa... Không chỉ một người, lần này quả thật là phiền toái
Mai Tuyết Yên mặc dù cảm thấy kinh hãi nhưng thần sắc vẫn hờ hững như thường, chậm rãi ngồi dậy, vận động cổ tay một phen. Vương giả chi kiếm mà Quân Mạc Tà tặng cho nàng nhanh chóng xuất hiện trên tay. Mai Tuyết Yên khẽ v**t v* vỏ kiếm, ánh mắt chợt trong như làn nước lấp lánh trong đêm, lóe lên sát khí nồng đậm. Người tới mặc dù là cấp bậc Thánh giả, nhưng chẳng lẽ Mai Tuyết Yên ta mà lại phải sợ hãi?
Mai Tuyết Yên trong ánh mắt thoáng hiện lên một nét nhu tình cùng với một tia quyết liệt. Từ trong người lấy ra một cái bình ngọc nho nhỏ, đây có thể là cái bình ngọc nhỏ nhất, không thể nhỏ hơn, cả bình cũng chỉ to bằng đầu ngón tay, bên trong có ba khỏa đan dược cỡ bằng hạt đậu, thỉng thoảng lại phát ra kim quang. Chính là Thánh Vương đan.