Sau cùng, người của Độn Thế Tiên Cung ra mặt thu phục, đem giam lại và giám sát việc tu luyện, nhưng sau nhiều năm, xảy ra việc nằm ngoài ý nghĩ của mọi người, người này lại có thể đột phá lên cấp bậc Thánh Giả, có thể nói là vô cùng hi hữu.
Lần này chính vì vị sư phó với năng lực thần bí kia của Quân Mạc Tà, do sợ có điều gì sơ suất nên mới để hắn đi theo vì hắn tính tình nham hiểm lại tinh thông nhiều mưu mẹo. Nếu kẻ nào không chú ý phòng bị, dù người có thực lực mạnh hơn hắn cũng bị dính chiêu.
- Trần đại ca, ngươi nói linh tinh gì đấy.
Khương Quân Tập miệng cong lên, hờn dỗi nói:
- Người ta lúc này không phải là Khương Quân Tập, người ta hiện tại gọi là Khương Quân Cơơơơơơơơơơơơ đó. (DG: các bợn tưởng tượng tới bêđê kêu sao là hiểu ngay- nổi hết da gà đó, hix hix. NB:tim đập chân run cảm giác mún ói)
Hắn vừa nói, một bên mắt thoáng liếc nhìn rồi chớp mắt. Trong phòng có gần 10 nam nhân, mỗi người đều nhận được một cái liếc mắt như vậy. Ngay cả hậu sanh tiểu bối Lý Du Nhiên cũng không ngoại lệ.
Như bị gió lạnh thổi tới, với tu vi thấp kém nhất, Lý Du Nhiên phản ứng mạnh nhất, hắn chỉ cảm thấy toàn thân phát lạnh liên hồi, da đầu như muốn nứt ra, lông tóc tức thì dựng đứng, cả người nổi lên một lớp da gà dày cộm.
Người này nếu muốn cùng mình phát sinh quan hệ thì biết làm sao đây? Đây chính là tình cảnh so với chết còn muốn khổ hơn, đánh thì đánh không lại, trốn cũng trốn không thoát, không chừng, muốn chết cũng là một chuyện xa xỉ, trời ạ!
Cuối cùng, với tâm tính trầm ổn sẵn có, Lý Du Nhiên cố chấn nhiếp tinh thần bản thân, xoay người ngó xung quanh, nhìn những người khác thì chỉ thấy mỗi người đều là há miệng nhe răng, thần tình cực kì quái dị.
Thôi Trường Hà tay phải nắm chặt lại như lâm trận, trên mặt là một mảnh trắng xanh. Đối mặt với kẻ b**n th** như vậy, cường giả cấp bậc Thánh Giả cũng không ngoại lệ. Còn Trần Trùng thì trên trán đổ mồ hôi hột.
Hắn thật sự không nghĩ ra, tại sao lúc đó lại để một người không ra người, yêu không ra yêu đi như vậy. Quả thực là dọa người mà.
Vị Khương quân Cơ này một ngày là nam nhân, một ngày nữ nhân, xem ra hẳn là vừa rồi trong một khắc này, nữ nhân trong hắn đột nhiên xuất hiện.
- Các ngươi là đại nam nhân nhưng rốt cuộc cũng không bằng nữ nhi chúng ta tâm tư cẩn thận.
Khương Quân Tập thân hình cao lớn thô kệch, cả người "mềm mại đáng yêu", chìa "ngón tay nhỏ, dài, ngọc ngà", nhẹ nhàng như không điểm lên trên trán mỗi người, tựa như một vị phong hoa tuyệt đại mỹ nữ đang hướng tới tình lang làm nũng:
- Xú nam nhân, chính là ngu ngốc nhất...…
- Cách...cách...cách...
Một loạt âm thanh nghiến răng vang lên, đủ làm cho cả bốn vị Thánh Giả cả người đều mơ màng. Thật không dám tức giận nhưng quả là quá dọa người mà.
- Theo ta thấy, sư phụ Quân Mạc Tà, năng lực cùng lắm bằng với chúng ẩn giả mà thôi, nếu muốn gây bất lợi với Tam Đại Thánh Địa thì chỉ sợ trong mấy trăm năm đã xuống tay rồi, làm gì phải chờ tới bây giờ? Nhưng Quân Mạc Tà này lại không như vậy. Người này hiển nhiên đối với Tam Đại Thánh Địa chúng ta hận thấu xương, nếu nói không đội trời chung là vẫn còn nhẹ. Thật sự là đáng thương a, cho nên, g**t ch*t Quân Mạc Tà mới là việc trọng yếu nhất trước mắt. Hắn đã có năng lực tàn sát hết sáu trăm cao thủ, vậy hắn cũng có thực lực hủy diệt tam đại Thánh Địa. Ta nghĩ, đây mới là chỗ băn khoăn chân chính của cung chủ. Mọi người hiểu rồi chứ?