Thiên Hương thành, tại mật thất trong phủ nhị hoàng tử.
- Sư phụ Quân Mạc Tà quan tâm nhất hẳn là kẻ kế thừa y bát của hắn... Cũng chính là Quân Mạc Tà! Nhưng, Quân Mạc Tà quan tâm ai nhất? Ai có thể cho ta một cái đáp án chính xác không?
Trần Trùng cau mày, nhìn Lý Du Nhiên phía đối diện mong muốn tìm thấy đáp án.
Lấy thân phận Thánh Giả, hướng tới hỏi vãn bối vấn đề này, thật sự là rất coi trọng Lý Du Nhiên!
- Quân Mạc Tà quan tâm nhất người nào? Xin hỏi đại nhân vì sao lại hỏi như vậy?" Lý Du Nhiên cười nhẹ, đủ để che dấu một tia kinh ngạc trong mắt.
- Rất đơn giản, bởi vì ta vừa mới xác nhận, lão quái vật kia kỳ thật căn bản là không có mặt tại Quân gia! Điểm này, lão phu có thể chắc chắn! Ngoài ra, khi đám huyền thú trở về, Quân Mạc Tà cũng không có mặt!
Trần Trùng nói một cách chắc chắn. Khi vừa nói xong, Trì Thiên Phong nhìn hắn một cái, trong mắt chợt lóe lên chút bất mãn! Những lời này nói ra làm mọi người đều cả kinh!
Trì Thiên Phong nhướng mày hỏi:
- Trần huynh sao có thể nói như vậy? Mấy ngày qua khi tiến hành do xét bên trong, tất cả mọi người chúng ta đều đã đi đến tiểu viện kia, đối với linh khí bên trong đều có ấn tượng sâu sắc, nơi đó có đủ thứ kỳ lạ, mọi người đều chính mắt nhìn thấy, không biết Trần huynh căn cứ vào đâu lại có thể kết luận như vậy. Nơi đây không có người ngoài, có ẩn tình gì huynh cứ nói ra.
- Ha ha, trong mấy ngày nay, khi mỗi người các ngươi đi tới chỗ đó, ta đều theo phía sau.
Trần Trùng hừ một tiếng, chậm rãi nói
- Chuyện này không chỉ để thăm dò mà còn để đảm bảo an toàn cho mọi người. Tiểu viện kia, mọi người cũng đều thấy được rõ ràng, thực sự không phải do lực lượng thần bí nào làm cho linh khí tụ tập, đơn giản là do luyện công hội tụ linh khí mà thôi. Điều này không có gì phải bàn cãi. Nhưng có một điểm khác biệt mà các ngươi lại không để ý, thật ra ta cũng không chú ý tới nó chỉ là vô tình phát hiện ra mà thôi.
- Là cái gì? Nó có đặc biệt gì sao?
Mọi người vội vàng hỏi.
- Điểm ấy đặc biệt ở chỗ linh khí trong tiểu viện rất tốt, linh khí trên trời cũng vậy, nhưng trong một khoảng thời gian dài lại không thấy tăng lên hoặc giảm đi, hoặc không có chút biến hóa nào. Hơn nữa, ở trong khoảng không gian đó không thấy luồng khí xoáy tồn tại, cũng không có dấu vết khí thế của cường giả.
Trần Trung sắc mặt khó coi đáp.
Không tăng không giảm, không có luồng khí xoay. Nghe thấy vậy, mọi người lâm vào trầm tư.
Bất kì ai trong mấy vị Thánh giả này cũng đều là nhân vật tài trí hơn người, trong nháy mắt liền minh bạch hàm ý trong lời nói của Trần Trùng. Trần Trùng nói đúng, nếu quả thật có người luyện công thì tất nhiên sẽ xuất hiện sự dao động của linh khí, hoặc là luồng khí xoáy, sau đó linh khí xung quanh biến mất, linh khí ở phương xa tụ tập lại, tạo thành vòng tuần hoàn tiêu hao. Nhưng nếu không có dấu hiệu này cũng chứng minh quả thật không có người luyện công.