Cơ quan lập tức khởi động...
"Ken két", âm thanh chậm rãi vang lên, rất nhỏ nhưng trầm bổng, cũng không có những tạp âm khác giống như các cơ quan bình thường khi khởi động, mà nó cũng chỉ vang trong chốc lát, sau đó liền mất hẳn. Quân Mạc Tà nhìn thấy bên kia xuất hiện cửa đá khổng lồ, trong lòng dâng lên sự rung động mãnh liệt.
Vừa rồi chính ở chỗ kia, Quân đại thiếu đã tỉ mỉ sờ qua một lần, nhưng không phát hiện khe hở nào. Bây giờ vừa mới nhấn nút cơ quan bên này thì cánh cửa cao ngất này lại xuất hiện. Chỉ cần việc này thôi cũng có thể thấy được sự tinh diệu trong việc bài trí ở đây như thế nào.
Vị Cửu U đệ nhất thiểu này ngoài việc là một đại tông sư về võ học còn là một đại sư về cơ quan. Cơ quan bố trí tinh diệu như thế có thể nói là khéo léo tuyệt vời. Hơn nữa sự khéo léo này được làm trong lòng đất, điều này lại càng nâng cao giá trị của nó lên thêm 1 mức nữa.
Còn một điều nữa đó là tiếng động nhỏ khi mới bắt đầu khởi động sau đó hoàn toàn không có động tĩnh. Quân Mạc Tà hiểu được một chút động tĩnh đó là do vạn năm qua cơ quan chưa xài tới, nằm yên một thời gian, đột nhiên cơ quan vận hành trở lại, khó tránh xuất hiện một ít tiếng động, cho dù là động tĩnh lớn hơn cũng không có gì làm kì quái, nhưng lần khởi động này, cơ quan cũng chỉ tạo ra chút động tĩnh rồi lập tức biến mất, không nghi ngờ gì nữa, cơ quan này đã thích ứng trở lại với việc vận hành. Cũng chỉ là mất chút ít thời gian. Đây là cơ quan hơn vạn năm trước a. Cứ như vậy mà phục hồi lại. Quân Mạc Tà cứ trân trân trợn mắt há hốc mồm.
Theo cơ quan mở ra, đại môn ẩn bên trong dần dần hiện ra, một hành lang rộng và dài. Đại môn cao hai trượng, rộng ba trượng, sâu cực kỳ, từ cái nhìn đầu tiên có thể phán đoán thông đạo ít nhất cũng phải dài trên dưới một trăm trượng.
Tuy rằng khá dài nhưng cũng không tăm tối, bên trong thông đạo có quang mang dịu dàng, ở hai bên vách động của hành lang, cứ cách hai bước là có hai khỏa Dạ Minh Châu đặt hai bên, mỗi khỏa đều có hai viên nhỏ ở bên trái và phải, tổ hợp này phát ra vầng sáng dịu dàng mênh mông, chiếu sáng hành lang này.
Dạ Minh Châu mà cũng lớn như vậy, một viên thôi cũng là vật báu vô giá. Tin tưởng cho dù là nhà đại phú, hoàng cung nội viện cho dù có được một viên cũng sẽ trân trọng đem bỏ vào hộp báu vật trân quý, bảo vệ thật cẩn thận hoặc là dùng để làm trang sức cho vương miện của vua chúa, hoàng hậu. Nhưng ở trong này được dùng để khảm trên tường một cách xa xỉ, trở thành công cụ chiếu sáng.
Nhưng nói xa xỉ cũng không chính xác, ở trong này, Dạ Minh Châu dường như có rất nhiều, nhìn cũng cỡ hàng nghìn viên, chính do số lượng nhiều nên cho dù là trân quý cũng không còn là hiếm lạ, cho nên Quân đại thiếu cũng chỉ rung động trong chốc lát. Đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra.