Quân Mạc Tà lông mi như lợi kiếm dựng thẳng lên, trong mắt b*n r* từng luồng thần quang. Nhìn thấy mười bốn chữ rồng bay phượng múa trên thạch bích kia, khóe miệng chậm rãi vẻ mĩm cười, từ tốn nói:
- Ngươi có thể làm được, chẳng lẽ Quân Mạc Tà ta không làm được hay sao?
Đúng lúc này, Quân Mạc Tà nhìn chăm chăm vào quyển trục đang nằm trên mặt đất, nó không cánh mà tự động bay lên lơ lửng trong không trung dừng trước mặt Quân Mạc Tà, dường như muốn nói là nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình, sau đó từ từ hóa thành một ngọn lửa nhỏ nhưng chói mắt.
Ánh lửa cháy giữa không trung, tỏa khói xanh lượn lờ nhưng không tan, mà từ từ ngưng tụ thành một quả cầu không lớn không nhỏ. Sau đó mặt ngoài quả cầu chậm rãi biến hóa hình thành một đồ án phi thường quen thuộc với Quân Mạc Tà.
Bảy phiến đại lục uy nghiêm vây quanh là nước, nhưng có thể thấy được kiến trúc một cách rõ ràng, giống như nhìn Vạn Lý Trường Thành từ trên cao, uốn lượn, đó chính là...địa cầu. Không hề có dấu hiệu báo trước, Quân Mạc Tà đột nhiên rơi lệ. Ta quả thật nhớ quê hương của kiếp trước. Khi nào thì ta có thể trở về? Thật sự nhớ...quá, ta muốn trở về, nhớ...quá, nhớ...quá.
Quân Mạc Tà trong lòng dâng trào cảm xúc khó tả, một hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu lên, đồ án Địa Cầu thu nhỏ trước mặt đã biến mất không thấy tăm hơi, quyển trục mà Cửu U đệ nhất thiểu tự tay viết lưu lại cũng đã biến mất.
- Chờ ta đạt tới cảnh giới của Cửu U đệ nhất thiểu, ta nhất định phải quay về thăm. Cho dù... là chỉ nhìn một chút thôi cũng tốt.
Quân Mạc Tà yên lặng tự nói với chính mình. Định thần lại, Quân Mạc Tà mới bắt đầu cẩn thận đánh giá đại điện này.
Nơi này, Cửu U đệ nhất thiểu nói rằng đây là nơi hắn tích lũy bảo vật kiếm được trong mấy vạn năm. Tuyệt đối có thể không sai, nếu Cửu U đệ nhất thiểu nói thật, thì nơi này chính là kho báu lớn nhất trong thiên hạ.
Lần này Quân Mạc Tà tràn ngập kỳ vọng.
Nhất là Cửu U đệ nhất thiểu còn từng nói qua: Ở trong này ta để lại cho ngươi một điều bất ngờ to lớn.
Như vậy thì cái gì mới có thể gọi là bất ngờ lớn đây? Hơn nữa chính miệng tên điên nói đây là một bất ngờ lớn.
Tuy nhiên, Quân đại thiếu lại không để ý tới điều đó lắm, món đồ kia không nhất thiết phải tìm thấy, dù sao tìm ra được chỗ ở này của ngươi cũng là một bất ngờ to lớn rồi.
Quân Mạc Tà dọc theo thạch bích gần nhất s* s**ng từng chút từng chút một.
Bởi vì này tòa thạch điện to lớn này phóng mắt nhìn đều có thể thấy hết mọi thứ, không sót thứ gì, trừ bỏ mười bốn chữ trên hai tấm thạch bia, khoảng trống ở giữa có thể đủ để đặt bàn ghế cho cho năm trăm người đồng thời dùng cơm, ngoài ra cũng không còn thứ gì khác.