- Bất quá bổn công tử đã không còn h*m m**n chinh phục như trước kia. Tâm tình cực kỳ bình thản.
Quân Mạc Tà thầm nghĩ, ngươi không nói ta cũng đoán được. Bằng vào công phu b**n th** của ngươi, chinh phục Địa Cầu còn không phải là chuyện nhỏ sao? Huống chi còn mang theo chín mươi chín lão bà cũng đều là những mỹ nữ b**n th**, đều có khả năng đi lại giữa các hành tinh, không muốn b**n th** cũng khó.
- Bổn công tử xưa nay quang minh lỗi lạc, có gì nói đó, bổn công tử sở dĩ không triển khai hành động chinh phục cũng bởi vì ở trên cái tinh cầu kia vẫn có không ít cao thủ thủ hộ, trong đó có vài kẻ lại không thua sút bổn công tử, mà có lẽ còn mạnh hơn bổn công tử một sợi tóc. Cho nên nếu đã không thể duy ngã độc tôn, vậy thì ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì. Vốn rằng lúc đó đã thu được một thằng đồ đệ rất hợp ý, nhưng truyền thụ công phu không được bao lâu thì có chuyện xảy ra ngoài ý muốn, làm cho bổn công tử không thể không rời đi. Thế là lại về bên này.
Đoạn này nói không tỉ mỉ, hơn nữa có chút che che giấu giấu. Đọc đến đây, Quân Mạc Tà dùng ngón chân cũng có thể đoán được, khẳng định là bị ăn quả đắng ở Địa cầu. Thật không hiểu vị đại năng nào có thể dạy dỗ được cái tên b**n th** này? Thật đúng là làm cho Quân Mạc Tà kinh ngạc không thôi, và cũng làm dâng lên trong hắn một cảm giác tự hào.
Địa cầu, quê hương, bá đạo.
- Thôi quên đi. Nói tới chuyện này lại làm cho bổn công tử có hơi không thoải mái. Nói tới đây thôi.
Xem ra thằng ôn này cũng biết xấu hổ, biết dùng bút pháp nói giảm nói tránh.
Quân Mạc Tà bĩu môi, ngươi cũng biết thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân sao, dám đến nơi ở của ta hung hăng càn quấy, quả thật coi trời bằng vung mà.
- Lại nói tiếp, ta thực sự phải xin lỗi tên đồ đệ kia của ta. Mới vừa cùng hắn hoàn thành xong phần giới thiệu bổn môn thì...đã phải ra đi, cũng không biết sau này hắn ra sao nữa. Bổn công tử phỏng chừng hắn cũng không quá kém, dù sao cũng là truyền nhân được lựa chọn của bổn công tử, hắn tên gọi là Doanh Chính: tiểu tử kia, ráng chờ đi, khi nào rảnh sư phụ sẽ qua lại truyền dạy tiếp cho ngươi.
Quân Mạc Tà lảo đảo một cái, ngã ngay xuống đất.
Doanh Chính? Tần Thủy Hoàng?
Thì ra là vậy, chẳng trách tên đó hứng thú với chiến tranh như vậy, hứng thú chinh phạt, TSnh bất lão, cũng từng làm việc giết người, đốt sách. Thì ra nguồn gốc ở chỗ này, do cái tên b**n th** trời đánh này một tay dạy dỗ, ảnh hưởng.
Ngươi còn nói là không dạy dỗ, có vẻ chỉ mới nói vài câu thì liền dựng nên một vị nhất đế thống nhất Thần Châu thiên cổ. Tên kia sống cả đời không lúc nào không có chiến tranh. Có trời mới biết là bị ngươi ảnh hưởng như thế nào.