Biên Tập: Thương!
Quân Mạc Tà từ lúc chứng kiến quyển trục xuất hiện cho tới lúc thấy năm chữ hiện ra đã khiếp sợ tới mức khó mà tưởng tượng được.
Dựa theo quyển trục hoặc dựa vào chữ viết để phán đoán, hai thứ này đã có từ rất lâu rồi. Huống chi, Cửu U đệ nhất thiếu, người này chính là nhân vật của ít nhất mười vạn năm trước. Đây là nhân vật đặc sắc nhất trong truyền thuyết của cả Huyền Huyền đại lục từ khi khai sơn lập địa tới bây giờ.
Một người như vậy, làm sao lại biết được người ở vạn năm sau là mình? Hắn cùng với mình rốt cuộc có quan hệ gì? Thậm chí còn biết tên kiếp trước của mình. Hết thảy tất cả chuyện này đều không thể tưởng tượng được, thật khó có thể lý giải a!
Chẳng lẽ thật sự có người có vô thượng thần thông, đoán trước được tương lai. Những gì vừa xảy ra quả thật là kinh người hãi tục. Mở tiếp quyển trục ra, từng hàng chữ ngay ngắn trên quyển trục hiện ra đập vào mắt Quân Mạc Tà.
Chữ viết này vẫn phóng khoáng, bay bướm, có khí thế không gì có thể kìm chế được, vẫn hung hăng, ngang ngược, càn quấy, vẫn thể hiện phong phạm duy ngã độc tôn.
Chỉ cần nhìn chữ viết này cũng đủ để tưởng tưởng ra được vị truyền kỳ Cửu U đệ nhất thiếu là nhân vật như thế nào, điên cuồng, bá đạo, cuồng ngạo không gì có thể kìm chế, kiêu ngạo bá đạo.
Mỗi một chữ đều thể hiện tài hoa cao vút, mỗi một chữ đều sắc lạnh như gươm tuốt, như nỏ giương dây.
Bên trong tiêu sái phiêu dật, mang theo một loại cảm tưởng mặc cho trời đất là gì, ta vẫn hiên ngang, tiêu sái. Toàn bộ tâm tư của Quân Mạc Tà đều bị quyển trục này hấp dẫn, lôi cuốn.
- Như thế nào? Có phải bị hù cho sợ rồi không? Hắc hắc hắc... tiểu tử, ngàn vạn lần không cần uể oải, dù sao ở trước mặt bổn công tử, người không bị hù sợ nhìn đi nhìn lại mấy vạn năm cũng chưa có một ai. Tin rằng ngươi cũng không ngoại lệ.
Lời nói cuồng ngạo, hài hước, thật giống như hiện tại Cửu U đệ nhất thiểu đang đứng ở trước mặt Quân Mạc Tà, mặt khinh thường nhìn hắn, hệt như một vị thần nhìn một đám chúng sinh phàm phu tục tử cũng không khác là mấy.
- Giỏi! Ngươi giỏi lắm… tưởng mấy chữ gà bới này thì có thể hù được ta chắc. Ngươi nhìn lầm người rồi, ngươi cho là ta giống phàm phu tục tử lắm sao? Thật đúng là tự cho mình là đương kim nhân vật gì gì đó sao. Chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi có thể tỏa sáng như ánh mặt trời, đức hạnh lắm sao?
Quân Mạc Tà nhịn không được tức giận chửi ầm lên một trận, mắt nhìn chằm chằm vào bảng câu đối của Cửu U đệ nhất thiểu.
- Hay cho tên tiểu tử, quả nhiên dám mắng bổn công tử. Bổn công tử hiện tại thật sự đáng tiếc, nếu được thì ta muốn mang tiểu tử ngươi l*t tr*n, tên Tà Quân cái khỉ gió gì đó, cho ngươi trần như nhộng trước hồng nhan tri kỷ của ngươi, rồi treo ngươi lên, đánh một trận vào cặp mông trắng muốt của ngươi. Xem ngươi còn dám mắng bổn công tử không. Đúng là tên đầu trâu. Bổn công tử vẫn chưa từng thấy ai lì lợm giống như ngươi, ngươi... chỉ chậm mười vạn năm. Tiểu tử ngươi quả nhiên rất may mắn.