Biên Tập: Thương!
Lão giả áo bào trắng cười cười, khẩu khí tự tin nói:
- Phải biết rằng, Cửu U Thập Tứ Thiếu cùng với Cửu U đệ nhất thiếu đều có cùng nguồn gốc. Như vậy, chúng ta có thể suy đoán nếu Cửu U đệ nhất thiếu không có đủ năng lực làm chuyện như vậy thì Cửu U Thập Tứ Thiếu cũng sẽ không làm được. Mà chúng ta, Huyền Huyền đại lục lưu truyền từ vạn năm nay, đứng đầu là công phu của Cửu U đệ nhất thiếu. Cho nên việc người câm nói chuyện, chuyện có thể quỷ dị, cổ quái nhưng tuyệt không có nghĩa là công phu của Cửu U nhất mạch.
Lời nói có đạo lý nên mọi người yên lặng gật đầu, trong lòng chỉ cảm thấy giảm đi vài phần áp lực.
- Còn cái cấm chế trong thân thể của tiểu oa nữ kia... Ta nghĩ chính là thủ đoạn nào đó, dĩ nhiên cực kỳ cao minh nhưng chưa hẳn đó lại là huyền công chân chính. Dù sao trên thế giới này có rất nhiều chuyện mà chúng ta không biết. Lấy các loại cấm chế làm ví dụ, tu vi của chúng ta tuy rằng đạt tới cấp Thánh Giả nhưng các vị cũng chưa chắc có thể thông hiểu nhiều ít, hơn nữa mỗi một chủng loại đều không giống nhau, đều là độc môn công phu, người thường không thể phá giải...Điều này thì tin rằng với mọi người chẳng có gì là lạ cả.
- Cuối cùng là đao pháp của vị tiểu cô nương kia, cùng với chuyện người câm nói chuyện, có đạo lý giống nhau. Cho nên lão phu phỏng đoán, trong phủ Quân gia có một vị cao nhân, đây là chuyện không thể nghi ngờ. Nhưng cũng không phải là Cửu U Thập Tứ Thiếu. Tuy rằng vị cao nhân này thực lực cũng tương đối cường đại nhưng vẫn không thể đánh đồng cùng Cửu U Thập Tứ Thiếu.
Lão giả áo bào trắng cuối cùng dùng một loại khẩu khí cường ngạnh, phủ định suy đoán của Trì Thiên Phong.
- Còn một điều trọng yếu nữa...
Giọng một vị trung niên mặc tử bào vang lên, tiếp tục nói:
- Tương truyền từ xưa, phàm là địa phương nào Cửu U Thập Tứ Thiếu xuất hiện cũng đều tồn tại một loại khí tức âm trầm quái lạ. Mà loại khí tức này xuất hiện thì vạn vật nơi đó, tất cả đều không thể sinh trưởng được. Đây cũng chính là lý do mà các tiền bối bị thương dưới chưởng của Cửu U Thập Tứ Thiếu tới giờ vẫn không thể khỏi hẳn. Cho nên trong tiểu viện sum xuê hoa cỏ kia, lại càng không thể là nơi ở của Cửu U Thập Tứ Thiếu. Hơn nữa... Trì huynh, các ngươi cũng không cảm nhận được loại khí âm trầm này phải không?
Trì Thiên Phong gật gật đầu, nhưng trong lòng đối với suy đoán của hai người này rất không hài lòng. Công pháp có thể sáng tạo, chẳng lẽ hơi thở lại không thể thay đổi? Chuyện này đối với cao thủ đỉnh phong chân chính mà nói cũng không phải là chuyện gì khó. Lại nói, ngoại trừ kẻ điên như Cửu U Thập Tứ Thiếu, trên đời này làm gì còn có kẻ điên thứ hai như vậy?
Các ngươi phủ định lời của ta chỉ bởi vì trong tiềm thức của mình không hy vọng phải đối mặt với Cửu U Thập Tứ Thiếu mà thôi. Lão phu cũng chẳng nguyện ý đối mặt với hắn, từ người bình thường cho đến Thánh Vương, cũng không ai nguyện ý chống lại tên điên kia.
Nhưng nếu là sự khiếp đảm trong tiềm thức của các ngươi ảnh hưởng tới sự chính xác trong phán đoán thì đây chính là chuyện dẫn đến chết người a.
- Hai vị suy đoán hoàn toàn có cơ sở, nhưng việc này vẫn phải thật cẩn thận, lão phu cũng không giữ ý kiến của riêng mình về việc kẻ trong kia là Cửu U Thập Tứ Thiếu. Nhưng việc này không thể không cẩn thận, cẩn thận không bao giờ thừa cả. Khi ta tiến vào tiểu viện kia, tuy rằng cũng không cảm giác được hơi thở âm trầm đáng sợ nhưng cũng cảm thấy lạnh lẽo trong lòng... Loại cảm giác này tồn tại rất thật.
Trì Thiên Phong nhìn hai lão đệ. Tát Thanh Lưu và Thôi Trường Hà đồng thời gật đầu xác nhận lời hắn nói không giả.
- Ha ha... Trì huynh, cái này có khi là do chột dạ mà ra, tại sao lại dựa vào để phán định là nơi ở của Cửu U Thập Tứ Thiếu.