Biên Tập: Thương!
Đúng vậy, chính là bị đẩy văng ra ngoài.
Giống như kiểu một người ăn phải thức ăn ôi thiu không sạch, sau đó lại phải vội vã tống cái thứ gì đó đó từ trong cơ thể thải ra bên ngoài. Phụt một cái, thế là ra ngoài òi....
Quân Mạc Tà không hề chuẩn bị lập tức bị hút vào, cả người chỉ còn cảm thấy hoa cả mắt, bản thân ngay khi còn lơ lửng trong hư không, thân thể giống như bị đâm vào thạch bích, đụng phải một cái rất cứng, quá cứng. Ta kiện. Ta kiện con mụ mụ nó...
Quân đại thiếu kìm lòng không đặng, thét lên bi thảm, toàn thân trên dưới, cơ nhục, huyết quản đều cảm thấy đau nhức, cực kỳ thê thảm.
Thật lâu sau, hắn mới tỉnh lại, miệng há ra, mắt tròn xoe nhìn xung quanh, cả người tê rần như hít phải một ngụm hàn khí. Nơi này....thiệt là... quá đẹp.
Dường như dòng khí cổ quái khi nãy đã đưa mình tới tòa cung điện cực kì lớn dưới lòng đất này. Chiếm một diện tích ước chừng có thể có trên dưới một trăm trượng, độ cao cũng có thể có tới mười trượng. Phóng mắt nhìn lại, nơi này quả thực là rực rỡ muôn màu, cái gì cũng có.
Đúng vậy, mọi người đoán không sai, Quân Mạc Tà rơi vào cái chỗ này và mật thất luyện công của Hàn Phong Tuyết cũng không phải cùng một chỗ. Có thể nói, cái mật thất luyện công kia của Hàn Phong Tuyết là ở đỉnh đầu phía trên của đại điện, còn Quân Mạc Tà lại chính là đang ở trong đại điện. Khoảng cách từ mặt đất tới đỉnh cao bao nhiêu...cũng không ước lượng chính xác được. Mà chân chính hấp dẫn toàn bộ tầm mắt cùng với thần trí của Quân Mạc Tà chính là mười bốn chữ to ở chính giữa thể hiện khí phách cao vút, duy ngã độc tôn. Chữ này khắc ở trên thạch bích. Mười bốn chữ này có cùng màu sắc với thạch bích, vốn hẳn là không dễ phân biệt, nhưng ở nơi đây cũng vô cùng bắt mắt. Vì vậy, bất luận kẻ nào nếu tiến vào nơi này đều tự nhiên chú ý tới mười bốn chữ to lớn này.
Mười bốn chữ này giống như có sinh mệnh, có linh hồn như con người, cũng hung hăng càn quấy, ngang ngược không ai bì nổi. Tựa hồ thẳng muốn thoát ra khỏi thạch bích bay vào trời đất bao la. Tuyên cổ tung hoành vô song khách, thiên địa cửu u đệ nhất thiểu.(DG: tạm dịch là: từ xưa đến nay chưa có người nào tung hoành ngang dọc như ta, Cửu U đệ nhất thiểu duy nhất trong trời đất.) Chính là chữ của kẻ được gọi là điên đệ nhất từ xưa đến nay lưu lại. Cho dù là cuồng ngạo như Quân đại thiếu nhưng cũng bị mười bốn chữ to lớn này làm cho rung động một hồi.
Nhìn khoảng không gian này mà cảm thấy hâm mộ, nhìn cách người ta sống, xem người ta tung hoành. Nhìn lại chính mình... Quả thực chưa thể so sánh nổi, chỉ bằng câu nói kia, mình vẫn chưa bằng được.
Quân Mạc Tà sau khi giải trừ Âm Dương Độn, thu hồi Thổ chi lực, lúc này mới đứng lên, phủi phủi bụi đất trên người. Con mẹ nó thực là tà môn, chính mình vừa rồi rõ ràng là lợi dụng Âm Dương Độn vào nơi hư không nhưng cuối cùng lại đi tới đây. Quên đi, không quản chuyện này nữa, hai tay vắt sau lưng, giống như một vị quân vương tuần tra lãnh địa của mình ngông nghênh đi dạo. Hừ ngươi nha, dùng lực lượng cổ quái ngăn cản thì sao chứ? Ta đã đến đây rồi thì tất cả đều là của họ Quân ta.