Biên Tập: Thương!
Âm Dương Độn, Thổ chi lực, hai thủ đoạn đại thần thông đồng thời phát động, Quân Mạc Tà trong nháy mắt đi sâu vào trong lòng đất. Vị trí này chính là phía dưới của trung tâm đại điện Ngân Thành. Đã hơn một lần Quân Mạc Tà từng cảm ứng được lực lượng thần dị từ nơi này phát ra.
Quả nhiên mới vừa tiến vào dưới lòng đất, Quân Mạc Tà cũng cảm thấy Hồng Quân Tháp trong đầu "Oanh" một tiếng, tăng tốc xoay tròn, mang theo ý tứ phấn chấn dị thường. Hơn nữa, cảm giác về một cái gì đó xảy ra lần trước lại một lần nữa trỗi dậy một cách rõ ràng hơn.
Tựa hồ dưới nền đất này đều là một mảnh đầm lầy to lớn, mà mình đang bị vây trong đó, chỉ có thể nỗ lực vùng vẫy đi tới trước.
- Mày thì sướng rồi, mày có thể bớt sướng một chút được không. Đây là trong lòng đất đó, mày nha, mày cũng không phải là không biết đồng thời vận chuyển Âm Dương Độn và Thổ chi lực cần bao nhiêu linh lực sao? Huống chi mỗi bước đi đều cần phải đột phá loại lực cản sềnh sệch khó có thể tưởng tượng được này, mày không xuất lực, để mỗi mình tao gánh vác, aiz, đại ca, ca muốn đùa chết thằng đệ sao?
Quân Mạc Tà trong đầu đầy oán hận, đây cũng không phải nói đùa, nếu không có Hồng Quân tháp trợ giúp, chỉ bằng công lực của Quân đại thiếu gia thì khó mà duy trì trong thời gian dài, một khi công lực cạn kiệt thì Âm Dương Độn và Thổ chi lực cho dù có thần diệu đến đâu mà không có linh lực dẫn động thì cũng mất đi hiệu lực, vậy thì chỉ có nước lãnh đủ. Nhưng Hồng Quân Tháp cả ngày cũng không có chút động tĩnh nào, chỉ liên tục xoay tròn, phấn chấn, chờ mong, cũng không có chút dấu hiệu nào sẽ phóng thích linh khí. Xem ra tên này ăn thì đã no nhưng vẫn chưa tới giờ tiêu hóa!
Quân Mạc Tà miệng than thân trách phận. Xem ra chính mình phải tự lực cánh sinh, vượt gian khổ mà làm thôi, thực hành tiết kiệm tối đa, hi vọng là có thể đạt được mục đích cuối cùng.
Liều cái mạng già chống đỡ đã đành, nhưng hắn sao vẫn cảm thấy buồn tủi. Phần việc lần này hình như là làm vì Hồng Quân Tháp, mình có được lợi ích gì không thì lại là chuyện khác. Điều này làm cho Quân đại thiếu gia cảm thấy không công bằng.
Căn cứ vào tâm lý tuyệt đối không được lãng phí, tiến hành thử ở bốn phương tám hướng, Quân Mạc Tà liền quyết định đi về phía bắc. Bởi vì đột phá phía này trong bốn phương tám hướng là khó nhất vì loại kết dính sềnh sệch đó càng mãnh liệt, mà độ khó càng cao thì thứ tốt chắc chắn là ở phía này. Tốt, lão tử liều mạng. Không thành công cũng thành nhân. Quân Mạc Tà thở ra một hơi, điều chỉnh thân thể, ở trong lòng đất người hắn tiến hành tự xoay thành vòng tròn, chuyển động càng lúc càng nhanh, hình thành một cột gió xoáy, ngay tại lúc đạt tới tốc độ cao nhất, thân thể hắn đột nhiên ép lại, sau đó dùng hai chân đạp vào tầng đất phía dưới cả người như tên rời cung, lập tức lao đi. Quân đại thiếu gia lúc này như một mũi khoan xoay tròn với tốc độ cực cao tiến tới. Đây cũng là cách tốn ít sức lực nhất mà Quân Mạc Tà nghĩ ra.