Biên Tập: Thương!
- Bất kể ta có làm chuyện gì nhưng Linh Mộng thủy chung vẫn là nữ nhân mà ta xem trọng nhất.
Lý Du Nhiên bình tĩnh nói, nửa bước cũng không lùi.
- Ngươi còn dám nói? Ngươi, cái tên đê tiện, vô sỉ, ngụy quân tử. Ta giết ngươi.
Độc Cô Tiểu Nghệ giương nanh múa vuốt gầm lên một tiếng, thân hình bắn lên, bay tới. Thân ảnh yểu điệu của nàng ở giữa không trung vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp, tay áo đột nhiên giương lên, một ánh đao nhanh như sét đánh chém thẳng xuống.
Đao nhanh như tia chớp giữa trời, mê hoặc như mộng, nhẹ nhàng. lúc ẩn lúc hiện, chân chân thật thật, mỹ lệ mà biến ảo khôn lường, nhưng cũng tràn đầy sát khí. Hồng Tụ Thiên Hương đệ nhất đao. Hồng Tụ đao pháp. Đệ nhất chiêu, Hồng Tụ Khinh Dương. Do Quân Mạc Tà đích thân truyền dạy. Trung Hoa đao pháp đứng đầu cả hai thế giới.
Một đao tuyệt đẹp như thế xuất hiện, với lịch duyệt sâu xa như ba vị Thánh Giả nhưng trong đôi mắt cao vời cũng hiện ra một chút biến sắc. Hoa lệ như thế, mờ ảo như thế, rồi lại uy lực kinh người như thế. Đao pháp thần diệu này, với kiến thức của cả ba người, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy trong đời.
Lý Du Nhiên nghĩ như thế nào cũng không dám nghĩ rằng nha đầu kia lại có thể xuống tay xuất đao giết người, giờ khắc này có thể nói là cực kỳ chật vật. Mạnh mẽ hơi ngửa đầu ra sau, mấy sợi tóc tung bay bị chém đứt, lất phất mà phiêu đi.
Độc Cô Tiểu Nghệ một đao chiếm được tiên cơ, khí thế càng tăng, đệ nhị chiêu Hồng Tụ Thiên Hương, đệ tam chiêu Hồng Tụ Nhược Mộng...rồi Hồng Tụ Xuất Vân, Hồng Tụ Vũ Phong... chiêu tiếp chiêu liên miên không dứt.
Ba vị Thánh Giả xem hoa cả mắt, liên tục tán thưởng, Độc Cô Tiểu Nghệ huyền công không cao tự nhiên là không để vào mắt, nhưng đao pháp của nha đầu kia quả thật quá tinh diệu. Ba người ước gì có thể xem nhiều lần, thậm chí nhìn nha đầu kia sử dụng đao pháp, ba người tựa hồ cảm thấy được chỗ tinh diệu của võ học, quả thực rất sinh động, nhưng dù thế nào cũng không nắm bắt được đầy đủ, hiển nhiên chỗ tinh diệu của bộ đao pháp này vượt qua sự tưởng tượng của bọn họ.
Lý Du Nhiên cũng chật vật tới cực điểm, không ngừng kêu khổ. Huyền công bản thân hắn so với Độc Cô Tiểu Nghệ cao hơn không chỉ một bậc. Nhưng trước đó, Độc Cô Tiểu Nghệ dùng linh dược, tiên đan giống như ăn kẹo, tiến bộ thần tốc, một chút cũng không yếu hơn Lý Du Nhiên, lại có đao pháp trợ oai, dù cho kinh nghiệm không nhiều nhưng vẫn chiếm thế áp đảo.
Tiểu nha đầu thi triển hết sở học, chiếm thế thượng phong, trong lúc nhất thời cảm thấy hăng hái, cả đời ăn h**p người khác nhưng chưa lần nào phê như lần này. Hơn nữa còn là khi dễ một kẻ mình vốn rất ghét. Trước kia muốn khi dễ hắn nhưng đánh không lại. Hiện giờ thì hắc hắc hắc... Loại cảm giác này, quả thực là cực kỳ thoải mái.
Vì thế càng đánh càng thêm hung mãnh, đột nhiên quát to một tiếng, Lý Du Nhiên lảo đảo lui về phía sau, hai chân mềm nhũn, dáng vẻ hoàn toàn biến mất, nhưng mông thì đã dính trên mặt đất.