+ Thương!
Biên Tập: Thương!
Đáp án cho những việc tưởng như mơ này quả thực không cần nghĩ cũng biết. Nhất định là có cao nhân ẩn thân nơi Quân phủ động tay chân, xem ra người này thủ đoạn phi thường, có thể dùng cho huyền thú, cũng có thể dùng cho con người, thậm chí là hoàn toàn không thèm để ý đến thiên phú của người đó, quả thực là thần tích mà.
Tin rằng một thời gian sau, hai tiểu tử tàn phế này khi trưởng thành sẽ trở thành hai lãnh huyết sát thủ làm cho cả thiên hạ phải khiếp sợ. Ba vị Thánh Giả cũng có thể đoán được: hai tiểu tử kia cho dù là giết sạch toàn bộ người trong thiên hạ cũng chỉ sợ sẽ không có một chút xúc động nào. Sát thủ trời sinh. Máu lạnh bẩm sinh!
Fyck, đây là nơi nào sao lại có nhiều quái vật như vậy? Ba vị Thánh Giả đều cảm giác thực sự vô lực. Nơi này đến tột cùng là thế nào mà có nhiều thứ kỳ quái, còn chưa gặp người kia nhưng những gì hiện có cũng đủ để đã kích người khác rồi, thật sự buồn bực a.
- À, hai vị tiểu đệ, chúng ta đến để thăm Linh Mộng công chúa.
Lý Du Nhiên bày ra khuôn mặt tươi cười, hoà nhã dễ gần nhất, nghênh đón, điềm đạm nói.
Lý Du Nhiên cũng không có nhãn lực và kiến thức như ba vị Thánh Giả, tuy rằng cũng thấy hai tiểu hài tử làm cho người ta cảm giác không thoải mái nhưng căn bản không để trong mắt. Nếu không phải hai tiểu đồng này là người của Quân gia thì hắn một chút phản ứng cũng không có.
Lý Du Nhiên vốn đang chờ Lão Bàng giới thiệu nhưng nhìn lại mới phát hiện lão già kia không biết trốn đi từ khi nào. Lý Du Nhiên trong bụng mắng thầm, không biết làm gì hơn, đành phải tự thân xuất mã.
- Vấn an Linh Mộng công chúa? Ngươi là ai? Tại sao lại cười ghê tởm như vậy? Ngươi có bệnh sao?
Thanh âm nói chuyện phát ra từ tiểu đồng bên trái nhưng điều quái dị là đôi mắt lại như mũi kiếm chiếu vào mặt Lý Du Nhiên. Giờ khắc này Lý Du Nhiên cảm thấy đồng tử mình có chút cảm giác đau đớn. Mợ, thật đáng sợ!
Ba vị Thánh Giả lại cũng đồng thời phát giác ra một chuyện không thể tưởng tượng được: tiểu đồng này nói chuyện không hề mở miệng. Cái miệng của hắn vẫn ngậm chặt như cũ, không chút động đậy nào, nhưng thanh âm vẫn cứ phát ra. Rốt cuộc phát ra là từ nơi nào?
Điểm này ba vị Thánh Giả cũng nhìn ra: Bụng. Vì khi hắn nói chuyện, quần áo chỗ vùng bụng hơi hơi phập phồng, hiển nhiên là do chấn động ở khoang bụng hình thành nên âm điệu tạo nên, có thể nói chuyện bằng cách này thật sự làm cho người khác kinh ngạc. Oh shyt! Chẳng khác nào yêu tinh.
Ba vị Thánh Giả giờ khắc này cảm thấy mình thật sự sụp đổ. Tại sao lại xuất hiện chuyện tình mê hoặc như vậy chứ? Quả thật là làm cho người ta khó hiểu. Chẳng lẽ hai tiểu đồng này không những cụt tay mà còn bị câm? Không thể mở miệng để nói chuyện
- À, ta là Lý Du Nhiên, ha ha, hai vị tiểu đệ, cho chúng ta đi qua đi, chúng ta đều là người tốt.
Lý Du Nhiên từ trong lòng móc ra hai đĩnh hoàng kim, đưa tới tặng. Trên mặt nụ cười càng thêm thân thiết hòa nhã.
- Thì ra ngươi chính là tên ngụy quân tử Lý Du Nhiên kia.
Tiểu đồng khinh thường nhìn thoáng qua hoàng kim trên tay hắn, nhướng mí mắt, tiếp tục dùng giọng điệu cổ quái nói: