Lúc này, Lý Du Nhiên đương nhiên cần thay đổi chủ đề, nếu không thay đổi đề tài thì quả thật không thể nào tiếp tục. Chẳng lẽ cứ giữ cái không khí nhạt nhẽo này mãi?
- Ngươi thì có chuyện gì?
Quân lão gia tử đối với Lý Du Nhiên không khách khí như với tam đại Thánh Giả, lão nói với giọng lạnh nhạt, đồng thời hai tay xoa vào nhau như nhớ lại cảm giác sảng khoái ngày đó khi cho Lý Du Nhiên hai cái tát phê lòi.
- Nghe nói, ngày trước Linh Mộng công chúa điện hạ không cẩn thận bị ám sát, đe dọa tới tính mạng và hiện giờ đang ở Quân gia dưỡng thương, Du Nhiên muốn tới thăm, ha ha, dù sao cũng là bằng hữu từ nhỏ đến lớn, huống chi Linh Mộng công chúa lại là thân phận cao quý... Không tới vấn an thì thật là có cái gì đó không ổn. Quân lão gia, ngài xem có phải vậy không?
Lý Du Nhiên nói với giọng cực kỳ cung kính.
- Phải, những lời này rất chí lý, Lý công tử muốn đi có gì mà không được, nhưng Linh Mộng công chúa hiện tại vẫn trong tình trạng hôn mê bất tỉnh. Lúc này Lý công tử có thể đến thăm nhưng không được làm phiền nàng.
Quân Chiến Thiên nghĩ ngợi rồi cũng đáp ứng rất dứt khoát.
Nếu ngay cả Linh Mộng cũng không cho thăm vậy thì Quân gia dường như có tật giật mình? Lại nói, nơi đó cũng đã được an bài thỏa đáng
- Hắc hắc, vậy thì xin đạ tạ Quân lão gia.
Ánh mắt Lý Du Nhiên chợt lóe lên, cung kính tạ ơn.
Quân Chiến Thiên cười ha hả, liền gọi lão Bàng tới dẫn bọn hắn đến vấn an Linh Mộng công chúa. Quân Chiến Thiên đứng dậy tiễn ba người Trì Thiên Phong rời khỏi, khẩn thiết nói tạm biệt, tỏ ý lưu luyến không rời. Nhưng ba người này trong lòng đã khó chịu cực điểm nên cũng không muốn ở lại chỗ này dù chỉ một khắc.
Một câu "Không phải lúc" khi nãy đã làm thương tổn lòng tự tôn của họ.... Shyt, chúng ta là Thánh Giả đó... như thế mà cũng không chịu nể chút mặt mũi nào.
Cho dù là nhìn cách đi thong dong như mèo bước lắc mông của lão Bàng cũng không so được sự sảng khoái của Quân lão gia tử lúc này. Bởi vì lão Bàng ít nhất là không biết chuyện gì đã xảy ra.
Một hàng năm người tiến vào trong trong nội viện của Quân phủ. Lão Bàng thỏng thả từng bước như con mèo đi nhẹ nhàng dẫn đường, tam đại Thánh Giả cố nén để không ra tay xử lý lão quản gia ghê tởm này, và đành lặng lẽ theo đuôi Lý Du Nhiên. Một đường cảnh giác, bình tĩnh xem xét.
Đột nhiên, ba người đồng thời giật mình, càng đi về phía trước không khí càng trở nên khác thường, từng đợt từng đợt cảm giác ấm áp, mát mẻ, thậm chí còn có một loại cảm giác mơ hồ về hơi thở của mùa xuân, lùa vào mặt. Thật là ấm áp, êm dịu.
Ba người tinh thần rung lên, trong lòng đều tự nói thầm: Không thể nào? Chẳng lẽ lại đi vào chỗ ở của người đó? Đây không phải là đưa dê vào miệng cọp sao? Mợ!
Tiếp tục đi về trước, không khí càng ngày càng trong lành, mát dịu lòng người, nhưng sắc mặt ba vị Thánh Giả cũng càng ngày càng trầm trọng.
Thiên Hương thành tọa lạc ở một nơi lệch Bắc, tuy rằng bây giờ đã là mùng hai tháng hai nhưng bên ngoài băng tuyết vẫn chưa tan. Nhưng ở Quân gia thì lại như một vùng trời khác, nhất là càng vào bên trong, không khí mùa xuân càng thể hiện rõ rệt.