Một lúc lâu sau, Đông Phương Vấn Tâm dẫn đầu chậm rãi đứng lên lau nước mắt trên mặt, mỉm cười nói: "Mọi người đứng lên đi, tâm ý mọi người ta thay mặt tiên thiên, Nhị thúc đa tạ, Băng Thiên Tuyết Địa, ngàn vạn đừng ngội lạnh. Vô Ý gọi mọi người đứng lên đi, lần này đến đây làm được hai việc lớn, giờ phút này huyết cừu đã xongcũng nên tính hôn sựu của đệ cùng đệ muội rồi. Đệ có thể đi trước báo cáo với Hàn thành chủ, đón đệ muội trở về Quân Gia ta, cử hành lễ thành hôn! Từ nay về sau hai người các ngươi phải tương thân tương ái, con đàn cháu đống, bách niên giai lão! Lúc đó cha cùng ta không còn gì hối hận nữa, cũng là việc Vô Mộng vui mừng nhất!"
Quân Vô Ý cả người chấn động, bỗng nhiên ngẩng đầu: "Đại tẩu! Ta..." "Đây là lệnh của đại tẩu, giờ phút này đại tẩu ta đại biểu Quân Gia, cũng là đại biểu cho đại ca của ngươi! Huynh trưởng là cha, trưởng tẩu chính là thay mẹ! Chẳng lẽ ngươi còn dám có dị nghị? Dám không nghe sao?"
Đông Phương Vấn Tâm không để cho hắn có cơ hội nói chuyện nữa, uy nghiêm nói: " Nguyện vọng lớn nhất của Đại ca ngươi chính là nhìn ngươi lớn lên thành người, trở thành anh hùng đỉnh thiên lập địa, thành gia lập nghiệp, hạnh phúc vui vẻ! Chẳng lẽ ngươi muốn cho đại ca của ngươi ở trên trời có linh thiêng cũng không thể yên lòng sao?"
Quân Vô Ý ngây người, hắn kinh ngạc đến ngây người một hồi lâu, đột nhiên hung hăng dập đầu một cái trên đất, nức nở gọi một tiếng: "Đại ca..." Đột nhiên phục trên mặt đất khóc rống lên lần nữa...
Hàn Yên Dao quỳ gối trên mặt tuyết, đột nhiên lê lên mấy bước, ôm hai chân Đông Phương Vấn Tâm lên tiếng khóc lớn "Đại tẩu, cám ơn người… cám ơn người… muội không xứng a… "
Đông Phương Vấn Tâm ôn nhu nở nụ cười đưa tay dùng sức kéo nàng dứng dậy, nhẹ nhàng thay nàng lau đi nước mắt, oán trách nói: "Nha đầu ngốc nếu đã gọi đại tẩu còn nói gì cám ơn... Huống chi, hai người các ngươi hạnh phúc, cũng là tâm nguyện của đại ca ngươi lúc sinh thời, muội có chỗ nào không xứng, muộn không chê tam đệ của ta ngây thơ là tốt rồi..."
Hàn Yên Dao ch** n**c mắt, nghẹn ngào không nói lên lời, chỉ liên tục gật đầu, cuối cùng lệ tuôn như suối, gục đầu vào vai Đông Phương Vấn Tâm khóc rống lên...
Mà lúc này, Quân Mạc Tà đã đứng ở trước mặt Hàn Trảm Mộng, mà ở bên cạnh Hàn thành chủ chính là Phong Tuyết Ngân Thành lão thành chủ Hàn Phong Tuyết, thành chủ phu nhân cùng Vân Biệt Trần! Mai Tuyết Yên thân hình phiêu động đứng ngay phía sau Quân Mặc Tà.
"Tiêu gia làm ác, Hàn gia cũng khó tránh có trách nhiệm! Năm đó chuyện của Đông Phương Thế Gia chính là do Tam Đại Chí Tôn hợp lực áp chế, cuối cùng thành công, chuyện này thật sự quá không công bằng! Cho nên, trước giờ ta chưa từng đưa ra, vì Tam thúc cùng tam thẩm chúng ta không muốn cùng Ngân thành trở mặt, nhưng muốn một lời giải thích. không biết Hàn thành chủ có gì muốn nói không? Có thể hay không đưa ra một cái công đạo?" Quân Mạc Tà Quân Mạc Tà không kiêu ngạo không siểng nịnh nói ra những lời này.