Rõ ràng, đánh khẳng định là đánh không lại, người ta đã vào đến bên trong soái trướng của mình, chạy cũng không còn chỗ mà chạy. Nếu lúc ấy liền hoảng loạn nổi lên, chỉ sợ những người anh em trong soái trướng, thật sự là một người cũng không trốn thoát đi…
Nếu lời của mình…Đầu tiên trong lời nói lộ ra ám chỉ, làm cho hiểu người ta từ bên ngoài vây công, cùng tử vong với kẻ địch. Nhưng nói vậy, chính mình vẫn phải chết trước.
Thứ nhì là biết rõ không có khả năng mà vẫn muốn đào tẩu… thì song phương chênh lệch tu vi quá lớn, chỉ sợ cũng không làm nên chuyện gì, cuối cùng cũng không thoát khỏi cảnh lâm nạn…
Nếu là mình, chỉ sợ là nếu liều mạng thì cá chết lưới rách! Mặc dù biết rõ không có sinh lộ, nhưng vẫn muốn liều mạng! Đây là tính cách của mình! Tính cách Quân Vô Hối với mình lại hoàn toàn khác nhau! Vô luận là như thế nào, Quân Vô Hối vào thời điểm đó, xác thực là đã không có nửa điểm sinh lộ!
Nhưng vị…Bạch Y Quân Suất này, biết chính mình lâm vào tuyệt cảnh cuối cùng, hắn lại không nghĩ tới chính mình, mà là an nguy của các huynh đệ! Cho nên phương án lựa chọn đầu tiên của hắn là đưa tất cả anh em ra ngoài, thoát khỏi chỗ tử vong này!
Lưu lại độc nhất một mình đương đầu với tử thần khó có thể kháng cự lại! Hắn dùng chính tính mạng mình, đổi lấy an toàn tính mạng của huynh đệ thủ hạ! Có thể làm hắn nuối tiếc duy nhất lúc ấy, chính là nhị đệ của mình, không thể trở ra.
"Lúc ấy Tiêu Hàn đứng dậy hỏi: Quân Vô Hối ngươi có nhận ra ta không?"
"Những lời này, được rít qua kẽ răng hắn"
"Quân Vô Hối cười, nói: Không nghĩ đến là Ngân Thành Tiêu gia Tiêu công tử sao? Mặc dù chưa từng thấy, nhưng ta có thể đoán được là ngươi."
"Sau đó hắn khoát hai tay đứng lên, hắn dĩ nhiên còn cười nói: Các ngươi tới để giết ta à? Các ngươi cho rằng, giết ta, liền có thể làm cho tam đệ của ta cả đời thống khổ sao? Tiêu Hàn ngươi nghĩ như vậy sao…?"
Tiêu Chân nói tới đây, trong khẩu khí cũng chứa vài phần bội phục: "Lúc ấy Tiêu Hàn nói: Ngươi là người tài đương thời, nếu có lựa chọn, ta cũng không muốn giết ngươi, ai là thân ca ca có thể để cho Quân Vô Ý kính trọng nhất chứ? Trên thế giới này, có hai người mà khi chết, có thể làm cho Quân Vô Ý hoàn toàn sụp đổ, sống không bằng chết"
" Một người là Hàn Yên Dao; Hàn Yên Dao thì ta nhất định không thể giết, mà còn lại người khác chính là ngươi, ta vừa vặn có đủ năng lực để giết ngươi, ngươi thử nói ta lẽ nào không hạ thủ với ngươi chứ? Cho nên, xin đại nguyên soái ngàn vạn lần đừng có trách ta, muốn trách, không thể trách ai khác ngoài tam đệ thật tốt của ngươi!"
"Lúc ấy Quân Vô Hối nói "Ta vì sao lại trách tam đệ chứ? Hắn làm người chí tình chí nghĩa, làm sao chỗ nào? Chân chính sai là ngươi! Ngay cả khi ngươi đem chúng ta giết sạch, tam đệ ta cũng sẽ không sụp đổ! Vì tam đệ của ta, chính là một người kiên cường, một đại trượng phu thật tốt"
" Cho dù đối mặt với bất cứ chuyện tình gì, hắn đều dũng cảm đối mặt, mọi tính toán sẽ hoàn toàn sụp đổ. Ta nhìn hắn lớn lên từ nhỏ, cái mà ta thưởng thức ở tam đệ nhất, chính là tính cách bất khuất. Tiêu hàn chỉ sợ ngươi tính sai rồi."
"Đại Ca…"
Quân Vô Ý nghe đến đó, tâm tình trào dâng nhịn không được, âm thanh khàn khàn hô lên một tiếng, nước mắt liền cuồn cuộn chảy xuống.
"Lúc ấy Tiêu Hàn nói: Sụp đổ hay không sụp đổ, chỉ cần ngươi chết, ta liền biết ngay. Chỉ tiếc, ngươi nhất định là không là không nhìn thấy được"
"Quân Vô Hối cười nói: Đã như vậy, ngươi không mỏi mắt mong chờ đi! "
"Nói xong, hắn thở dài rồi nói tiếp: Rất nhiều cao thủ a, xem ra, các ngươi đều muốn ta không chết không thôi."
"Lúc ấy chúng ta mọi người đều vận dụng tất cả lực lượng, khi đó, hai vị tộc thúc đã là tu vi Thiên Huyền đỉnh phong, mà mười hai huynh đệ chúng ta, cũng có bảy - tám người tu vi đã đến Thiên Huyền sơ đoạn. Còn lại, tất cả đều là cảnh giới Địa Huyền đỉnh phong…"
„Quân Vô Hối nhìn một chút ánh sáng huyền khí của chúng ta, mìm cười nói: "Huynh đệ chúng ta ở trên chiến trường, tùy thời đều chuẩn bị phút giây này, chỉ là thật không ngờ, không chết ở trước trận tiền lại chết ở trong chính soái trướng của mình, cũng coi như là ngoài ý liệu. Đối với huynh đệ quân gia chúng ta, từ trước đến giờ sẽ không chết trong tay người khác."