" Lần đó chủ trì hành động là hai vị tộc thúc Tiêu Tả cùng Tiêu Hữu, chỉ có điều bọn họ cũng không có xuất thủ. Mười người được phái đến cũng đã đủ, bọn họ cùng đi chỉ để đề phòng, mọi việc đều hết sức thuận lợi cũng sẽ không cần đến hai người bọn họ! " Tiêu Chân tiện tay đưa lên chỉ, hai lão đầu vốn đã thở dài nhẹ nhõm một hơi, giờ phút này thần tình ảm đạm, thân thể run rẩy đứng lên.
" Tốt lắm! Ta còn muốn biết rõ chuyện tình năm đó một cách cụ thể... Nhất là... Cha ta, ông ấy rốt cuộc bị chết như thế nào!... Ông ấy... Rốt cuộc chết bởi tay ai! "Quân Mạc Tà từng chữ từng chữ nói, nhìn đám người trước mặt, bỗng nhiên từ trong thâm tâm Quân Mạc Tà dâng lên một nỗi đau thương căm giận!
Từ khi mình xuyên việt tiến vào thế giới này, hoà nhập vào gia đình này, đến hoàn toàn tiếp nhận bản thân chính là Quân Mạc Tà; mỗi lần nhớ tới vài cái tên như Quân Vô Hối, Quân Vô Mộng, Quân Mạc Ưu, Quân Mạc Sầu, mặc dù chưa hề gặp nhau nhưng trong lòng nhức nhối khó tả! Giống như xát muối vào tim vậy!
Một thế hệ quân soái huyền thoại, một thế hệ anh hùng cái thế, nhưng lại chết một cách bi thảm dưới tay bọn đạo chích! Oan uổng bi che đậy mười năm giờ phút này mới được rửa sạch!
Họ bảo vệ mấy trăm vạn nhân dân Thiên Hương, nhưng sau khi họ bị giết hại, nhân dân Thiên Hương quốc có thể bi thương hoặc là căm phẫn, nhưng thật sự đứng lên vì họ báo thù lại rất ít ỏi!
Họ không còn nữa nhưng gia tộc còn đó, càng ngày càng tiêu điều, trở thành đối tượng cho đối thủ chính trị mạnh mẽ công kích, người người thấy thế bỏ đá xuống giếng nhưng cũng không có ai nói nửa câu công đạo!
Khi nhà thông gia xuất động báo thù rửa hận thì gần như khắp bốn phương đều khoanh tay đứng nhìn xem náo nhiệt. Họ cũng đang chờ xem phải chăng thật sự có ở hiền gặp gặp lành, ác giả ác báo! Tất cả mọi người biết rõ Quân gia bị oan nhưng đều lựa chọn đứng ngoài quan sát.
Đến khi mà Đông Phương thế gia đang dần dần hết lực rồi bị bức phải lập lời thề không thể thực hiện mà phải rút khỏi giang hồ thì vẫn không ai dám ra mặt! Thử hỏi hai chữ đạo nghĩa được lưu truyền muôn thủa giờ đang tồn tại ở đâu? Quân Mạc Tà chợt cảm thấy cô tịch!
Khi mà người dân Thiên Hương được che chở bởi Quân Vô Hối không hề có một ai hiểu được như thế. Nhưng sau khi Quân Vô Hối không còn nữa, những người này đã bị xâm lược, đã bị lăng nhục, khi đó mới thốt lên: nếu là Bạch Y quân soái ở đây thì ai dám như thế?
Mỗi khi nhớ tới việc này, Quân Mạc Tà cũng cảm thấy oán giận và phẫn nộ!
Dã thú còn biết có ơn trả ơn, nhưng con người, rõ như ban ngày lại cư nhiên không biết!
Thật đáng buồn,thật sự đáng buồn!
Bất kể thị anh hùng sáng tạo lịch sử hay là lịch sử tạo anh hùng, nhưng cũng chỉ là sau khi anh hùng không còn nữa, con người mới nhận ra chỗ tốt khi có họ, lẽ nào chỉ có chết mới có thể thật sự làm cho lòng người ghi nhớ những anh hùng đã cố gắng hết sức vì bọn họ sao? Hơn nữa chỉ đơn thuần là ghi nhớ!