Biên Tập
" Phiêu Miểu Huyễn Phủ chúng ta tuần tra thế gian đã hàng vạn năm! Từ trước đến giờ xử sự công bình vô tư, chẳng lẽ ngươi lại không tín nhiệm lão phu?" Người áo vàng khẩn thiết nói rồi nỗ lực lần cuối
"Phiêu Miểu Huyễn Phủ tồn tại chính là để kìm hãm hành động của Tam Đại Thánh Địa, giám sát hành vi của bọn họ. Bây giờ bọn họ càng không thể không chấp nhận hòa giải của ta! Về điểm này, ta có thể cam đoan!"
Quân Mạc Tà không khỏi rốt cục rõ ràng, vì sao đời trước của Tam Đại Thánh Địa cùng Phiêu Miểu Huyễn Phủ chống nhau! Thì ra là thế! Có được thực lực khổng lồ như Tam Đại Thánh Địa, ai chịu cam tâm để người khác giám sát?
Bất quá người nầy cũng không tránh khỏi quá ngây thơ đi. Người khác như vậy là có thể tùy tiện dùng một từ -biết gì nói nấy, hơn nữa cực kì thành thật, tựa hồ không có nói láo chút nào...
Xem ra Phiêu Miểu Huyễn Phủ ở trong một thế giới cực kì đơn giản, bên trong có lẽ không có chuyện tranh đấu và lục đục với nhau như đời thường. Cho dù là có thì cũng rất ít. Cũng chỉ có nơi thuần khiết mới có thể tạo ra người như vậy...
Trong lòng Quân Mạc Tà lại hiểu thêm: nếu là như thế thì đối phó với Phiêu Miểu Huyễn Phủ chưa chắc đã khó như trong tưởng tượng!
"Xưa nay công bằng chính trực? Tuần tra thế gian? Vậy chuyện mười năm trước của Quân gia các ngươi có biết hay không?" Quân Mạc Tà giọng mỉa mai nhìn hắn.
"Việc nhỏ nhặt như thế trong thế gian, chúng ta từ trước đến giờ không tiện nhúng tay. Quân tam thiếu, nếu như mọi chuyện bất bình trên thế gian mà chúng ta đều phải nhúng tay, cho dù có tâm cũng là vô lực" Người áo vàng do dự một hồi, mới miễn cưỡng đáp.
"Lời của ngài thì tuân theo đạo lý của ngài. Ta hiểu rõ. Tốt lắm,bây giờ ta nói cho ngài! Những chuyện ta làm như vậy chỉ là chuyện nhỏ tiếp theo của thế gian thôi!"
Quân Mạc Tà nói "Tất cả chuyện tình đều là bởi vì sự kiện mười năm trước tạo ra. Như vậy nếu ban đầu ngài không quản, thì hiện tại cũng không cần phải quản, càng không có lí do nhúng tay vào. Mời ngài đi quản chuyện đại sự của mình thôi, bọn ta không tiễn, đi đường cẩn thận!"
Người áo vàng tức thời giật mình. Từ lúc lão xuất hiện trên giang hồ tới nay, chỉ cần nói ra mục tiêu lớn dường dó như thiên hạ thương sinh thì mọi qui kết đều ổn, đối phương không thể không nghe theo.
Dù sao mọi người đều tự hỏi liệu có khả năng trở thành anh hùng đại lục, không ai muốn trở thành tội nhân của lịch sử, càng không dám đối lập với tất cả mọi người!
Hơn nữa thực lực mạnh mẽ của lão cùng với Huyền công cao siêu nên cho tới nay mọi thứ đều là thuận buồm xuôi gió; cho dù là chuyện gì đều cực kì thuận lợi. Có thể nói không hề phải chịu bất lợi, cho tới hôm nay gặp phải Quân Mạc Tà mới phát hiện thế gian lại còn có kẻ mềm không được cứng chẳng xong đến dường này!
"Nhưng... Đây chính là vì Đoạt Thiên Chi Chiến hai năm sau! Có liên quan tới tương lai của loài người ở Đoạt Thiên Chi Chiến!" Người áo vàng phẫn nộ nhìn Quân Mạc Tà "Ngươi làm sao lại không có cái nhìn đến đại cục?"
"Đúng vậy, kỳ thật ta cũng vì Đoạt Thiên Chi Chiến! Ta muốn hỏi một câu: ngài sẽ không tham gia Đoạt Thiên Chi Chiến chứ?" Quân Mạc Tà hỏi.
Người áo vàng ngẩn ra, tức giận không vui đáp " Phiêu Miểu Huyễn Phủ chúng ta chưa bao giờ tham gia vào Đoạt Thiên Chi Chiến!"
"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Người xem, ta khẳng định là muốn tham gia Đoạt Thiên Chi Chiến. Đối với ta, công lực hiện tại thật sự là rất thấp, cuối cùng có đi chỉ sợ sẽ chết"
" Ta chết cũng không có gì quan trọng. Người ta ai mà không chết, nhưng sợ sẽ ảnh hưởng đến đại cục của Đoạt Thiên Chi Chiến. Cứ như vậy thì đại lục nguy rồi, trăm họ nguy rồi..."
Giọng điệu của Quân Mạc Tà đầy vẻ thương xót dân lành rồi đột nhiên yêu cầu "Sứ giả đại nhân, vì đại lục an toàn, vì thiên hạ thương sinh; ta trịnh trọng khẩn cầu ngài, ngài sử dụng cách truyền công lực đem Huyền lực của ngài khi còn sống đều cho ta đi!"
"Ta nhất định sẽ không làm phụ kỳ vọng của ngài, ta nhất định sẽ hăng hái đánh cho đám người dị tộc! Sẽ dốc hết tâm lực vì thiên hạ hạnh phúc, vì thương sinh! Ngài thấy thế nào?"