Biên Tập
Quân Mạc Tà sắc mặt đang bình tĩnh đột nhiên điên cuồng gào thét một tiếng, hắn tung cước đá văng thi thể của Cổ Thanh Vân bay thẳng lên mây xanh! Miệng hét lớn "Giết! Tốc chiến tốc thắng. Dốc toàn lực ra giết, giết hết không tha!"
Đúng lúc này, giữa không trung đột nhiên vang lên một tiếng gào thét chói tai. Một người hét lớn như sét đánh "Hạ thủ lưu tình!"
Một bóng người màu vàng tựa như ở giữa không trung cưỡi mây lướt gió từ xa bay tới, tốc độ nhanh tới cực điểm. Gần như là âm thanh vừa mới vang lên thì thân hình của hắn đã xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Roạt một cái, hắn dừng lại trước mặt Quân Mạc Tà và Mai Tuyết Yên quát to "Tất cả dừng tay!" Âm thanh như sấm sét vang vọng khiến trời cao đất dày rung động không thôi! Nhưng mọi thứ đều đã chậm. Lúc hắn hạ xuống thì trận chém giết đơn phương nghiêng về một bên đã gần kết thúc!
Mà khi hắn mở miệng rống to thì trong nháy mắt đó hai kẻ địch cuối cùng đã bị Hùng Khai Sơn và Hạc Trùng Tiêu chia nhau túm lấy hai chân xé rách thân thể!
Quân Mạc Tà hô một tiếng, đám Huyền Thú mang theo toàn thân đầy máu đều tự lui về đơn vị! Năng lực chống cự của kẻ địch đã yếu ớt tới cực điểm lại đối mặt đợt công kích của Huyền Thú nhiều như vậy nên hầu như không xuất hiện thương vong thì đã bị tiêu diệt toàn bộ!
Sự thực, tuy Tam Đại Thánh Địa may mắn còn có gần trăm người sống sót, nhưng cũng chỉ có tại tám vị cao thủ Chí Tôn Thượng Thừa trên mặt đất là còn có chút sức chiến đấu. Từng người một trong bọn họ bị một đám Thú Vương thành thạo đánh cho thành đống bầy nhầy!
Về phía chúng thú cũng chỉ có không tới hai mươi người bởi vì vài tên cao thủ Chí Tôn Thượng Thừa liều chết phản kích nên chịu vết thương nhẹ. Trận đánh này có thể nói là toàn thắng!
Người mới đến toàn thân quần áo màu vàng, gương mặt cân đối, râu tóc buông dài phất phơ trước ngực. Một mái tóc đen, mặt đẹp như ngọc quả thật nho nhã, mắt phượng mày dài oai phong hiển hiện!
Nhưng giờ phút này hắn nhìn thi thể la liệt thì mắt lộ vẻ hỗn loạn, bất giác giận dữ quay người nhìn Quân Mạc Tà cùng Mai Tuyết Yên, trầm giọng hỏi: "Vì sao phải giết? Vì cớ gì nhất định phải đuổi tận giết tuyệt?"
Đúng là giọng điệu chất vấn! Đối mặt với các cao thủ như đám Huyền Thú cùng Mai Tuyết Yên mà hắn thể hiện như vậy, tựa hồ không thèm quan tâm, nửa điểm cũng không để ở trong lòng!
"Vì sao không giết? Đánh giết kẻ thù thì đương nhiên muốn đuổi tận giết tuyệt. Lửa rừng đốt không hết, gió xuân về lại sinh!" Quân Mạc Tà bước lên một bước mà nói lạnh lùng.
Từ khi hắn nghe nói tới chín vị Thánh giả kéo đến Thiên Hương thì chỉ cảm thấy trong lòng một trận áp lực muốn điên cuồng! Mà lúc này, người áo vàng lại chạy tới chất vấn khiến lửa giận trong lòng Quân Mạc Tà lập tức đều bùng nổ!
"Nhưng những người đã chết này, ngươi có biết sẽ gây nhiều ảnh hưởng không lợi cho Đoạt Thiên Chi Chiến, tạo thành nhiều hậu quả nghiêm trọng?" Người áo vàng phẫn nộ nói
"Ngươi cũng là người của Huyền Huyền Đại Lục, chẳng lẽ những anh hùng Đoạt Thiên Chi Chiến này ở trong mắt cũng không đáng giá một xu như vậy? Không giết được thì không vui?"