Biên Tập
"Nhưng bọn họ thật sự là vì Đoạt Thiên Chi Chiến, cho dù bọn họ đã từng cực kì hèn hạ, quá mức hạ lưu! Nhưng hôm nay bọn họ cũng là cao thượng, vĩ đại! Rơi vào đường cùng như thế, để cho bọn họ một con đường sống thì có gì mà không thể?"
" Cho dù là sau Đoạt thiên chi chiến chúng ta sẽ gặp lại một kẻ được chim quên ná, có cá quên nơm rồi khi đó g**t ch*t bọn họ so với hiện tại khó hơn một chút, nhưng cũng là vì để Đoạt Thiên Chi Chiến có thêm một lực lượng" Mai Tuyết Yên lớn tiếng nói.
"Nàng dù sao cũng luôn luôn là vì Đoạt Thiên Chi Chiến mà phấn đấu, đó là vì nàng đã không có hèn hạ quá, cũng không có hạ lưu quá! Mục tiêu của nàng là cao thượng, vĩ đại!"
" Nhưng bọn hắn lại vẫn muốn dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào đối phó nàng! Khi nàng cùng đường mạt lộ thì bọn họ có buông tha cho nàng một con đường sống sao?"
Quân Mạc Tà có chút thở dài nhìn Mai Tuyết Yên: "Bọn họ trong lòng chất chứa cừu hận như vậy, chỉ có lấy máu đổi máu, ăn miếng trả miếng! Nợ máu cuối cùng là phải dùng máu tươi mới có thể rửa sạch! Đổi lại là chúng ta,thì cũng như vậy. Nàng vẫn còn quá non! Hôm nay nàng thật sự là quá bảo thủ!"
Mai Tuyết Yên thở dài một hơi, đột nhiên giọng mềm nhũn xuống nói như cầu khẩn "Mạc Tà, chàng hãy bỏ qua bọn họ lần này đi! Vì Đoạt Thiên Chi Chiến, vì thiên hạ thương sinh! Mạc Tà, ta khẩn cầu chàng, hãy cao thượng một lần! Tin tưởng nhân tính một lần!"
"Không! Cùng kẻ không có tính người mà giảng nhân tính là ngu xuẩn nhất! Nàng đã bị tư tưởng Đoạt Thiên Chi Chiến ràng buộc quá lâu, tại sao còn muốn ngu xuẩn nữa? Chẳng lẽ nhất định phải chờ thảm kịch phát sinh trước mắt mình thì nàng mới có thể thực sự giác ngộ sao?!"
Quân Mạc Tà thong thả, kiên quyết lắc đầu, mặt mũi như đanh lại như đá cẩm thạch, kiên định không chút biến đổi!
"Ngày khác, ta cũng sẽ đi tham gia Đoạt Thiên Chi Chiến!" Quân Mạc Tà ngẩng đầu nhìn mây bay qua lại trên bầu trời rồi ung dung nói
"Nhưng, ta hy vọng là chiến hữu cùng ta tham gia chứ không nghĩ bên cạnh mình cũng là kẻ thù của ta! Bởi vì... phía sau lưng mà giao cho bọn họ thì ta không yên lòng! Lần trước, ở chiến dịch Thiên Nam, khi loài người đối chiến Huyền Thú, nhưng trong đó lại tràn ngập phản bội và bán đứng, ta không muốn bản thân thử một lần!"
"Đoạt Thiên Chi Chiến, chưa chắc không có Tam Đại Thánh Địa thì không thể!" Quân Mạc Tà nhàn nhạt nói "Coi như bọn họ chết sạch thì cũng còn có Quân Mạc Tà ta!"
"Nếu ta giết bọn họ, ta sẽ bồi thường! Ta thực sự không phải là vì Đoạt Thiên Chi Chiến, nhưng là vì ta muốn tiêu diệt đám dị tộc! Để cho thế giới này từ đó sẽ không còn có Đoạt Thiên Chi Chiến nữa!"
"Cũng không phải vì cao thượng! Mà là không muốn trên thế giới này vẫn có nhiều dối trá như vậy!" Quân Mạc Tà nói sắc bén "Ta chán ghét dối trá! Cực kì chán ghét, nhất là... mang danh cao thượng mà lại tùy tiện vì tư lợi hay lòng dạ hẹp hòi của bản thân đi gây tổn hại cho người khác"
"Ta không chỉ có muốn giết những người này! Chờ thực lực của ta đầy đủ rồi, ta sẽ còn ra tay tiêu diệt Tam Đại Thánh Địa!" Quân Mạc Tà mỉm cười, gió lạnh thổi bay những sợi tóc hắn phất phơ trên đỉnh núi. Hắn cứ như vậy dùng thái độ dứng ngoài thế giới với giọng điệu lạnh lẽo vô tình mà nói nhàn nhạt