Hối hận!
: DongHongAnh
Biên Tập
Từ bốn phía Đông Tây Nam Bắc đội ngũ ma thú dày đặc phô thiên cái địa kéo đến dồn lại một góc!
Đội ngũ Huyền thú! Lực lượng Quân gia!
Ầm ầm một trận khí thế nặng nề áp xuống, cuối cùng một đám Huyền thú phi hành từ đỉnh đầu hạ xuống che kín đi tia sáng cuối cùng cũng là phá hỏng con đường chạy trốn cuối cùng!
Trời ạ!
Tám người đang đào động ánh mắt đăm đăm nhìn chăm chú vào cảnh tượng hùng tráng trên bầu trời, đột nhiên cảm giác được một luồng khí lạnh chạy từ huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu một mạch chạy xuống đến hậu môn! Rồi ngồi phịch xuống!
Cả đám ngơ ngẩn đồng dạng đặt mông ngồi trên mặt đất,giờ khắc này tám người có chung một suy nghĩ: triệt hồi Huyền công phòng hộ rồi đập đầu vào thạch bích tự sát còn hơn (!
Còn đánh? Đánh cái rắm ấy! Cái đội ngũ kh*ng b* như thế này, chúng ta ngay cả làm đồ ăn cũng không đủ nhét kẽ răng cho chúng!
Đối phương quân kỉ nghiêm túc, thực lực vẹn toàn lại được nghỉ ngơi dưỡng sức tinh khí thần đều ở đỉnh phong bốn phương tám hướng trên trời dưới đất mà đánh đến!
Sức chiến đấu lớn nhất mạnh nhất thì vẫn còn bị chôn trong lòng đất! Cho dù có thành công ngoi lên được thì cũng khẳng định là toàn thân thương tích sưc cùng lực kiệt, còn phải trực tiếp đối mặt với đối phương có thanh thế lớn như thế này!
Trực tiêp mà nói thì không có nửa điểm hy vọng mà mong đợi!
Hoàn toàn chính là giống như quả phụ mà lại mất đi đứa con duy nhất, không có nửa điểm trông cậy vào …
Ngay lúc bát đại chí tôn cao thủ lâm vào thời khắc cực độ tuyệt vọng, lại đột nhiên nghe thấy "Oanh"một tiếng. Lúc trước trong ngoài cùng hợp lực làm lớp đất đá cản trở được giảm bớt hơn nhiều.
Tám người này mặc dù vì đánh mất tin tưởng đã đình chỉ hoạt động nhưng người bên trong lại dùng hết sức lực cuối cùng quyết chí vượt qua sinh tử mang niềm tin cầu sinh mà bạo phát lực lượng, cuối cùng thông đạo đã được đả thông!
Mạc Tiêu Diêu cùng đám người cuối cùng đã nhìn lại được ánh mặt trời, mà bên ngoài tám đại cao thủ chứng kiến hiện trạng Mạc Tiêu Diêu cùng đám người thì lại không có bất cứ người nào mang sắc thái vui mừng.
Nếu là một khắc trước mọi người liền động thổ mà ra, không thể nghi ngờ là mang đến một hy vọng to lớn, nhưng vào lúc này cảm xúc tuyệt vọng không hề giảm đi mà so với lúc đầu lại càng ảm đạm hơn!
Ngay cả ngươi trước kia thân phận cao bao nhiêu, thực lực mạnh bao nhiêu, chiến tích có bao nhiêu huy hoàng, giờ phút này ngươi lại chỉ là một người mắc nạn, một người từ đầu đến đuôi là thất bại, là kẻ yếu!
Đối mặt với cục diện tồi tệ như,hơn nữa mọi người hầu hết cũng đã bị thương vô cùng thê thảm không nỡ nhìn, có ra hay là không ra được thì có cái gì khác đâu? Có ý nghĩa gì nữa?
Nếu là rõ ràng đã phải chôn thây dưới đó thì còn có thể lưu lại một chút tôn nghiêm cuối cùng. Một khi đi ra lại cũng sẽ chịu thêm một tầng vũ nhuc mà thôi, sớm hay muộn cũng là một con đường chết, điểm này, dĩ nhiên là không còn là suy nghĩ!
Tiêu Dao Tôn Giả Mạc Tiêu Diêu một thân máu đen, khóe miệng rướm máu, trên mặt nhiều chỗ máu ứ đọng, tóc trên đầu cũng có nhiều chỗ bị máu tươi dính vào. Một thân quần áo vô cùng thê thảm đến không nỡ nhìn vào, không còn một chút khí độ phong phạm của trước kia!