Biên Tập
"Thơ hay, thật sự là thơ hay!" Quân Mạc Tà động ngoạc mồm kêu to hai lần rồi lắc đầu than thở một tiếng. Đối với tài hoa văn chương vô tiền khoáng hậu của mình thì quả là hắn rất vừa lòng.
Kẻ kinh khủng này, một tay làm cho Kiếm Phong sụp đổ khiến cho Tuyết Băng vô tiền khoáng hậu lâm vào cảnh núi lở, cũng bởi vậy mà hoàn toàn hủy diệt cả tòa thắng cảnh Tuyết Sơn, làm cho biểu tượng Phong Tuyết Ngân Thành uy chấn giang hồ trong nháy mắt biến thành một đống đá vụn lại vẫn còn dương dương tự đắc...
Rốt cuộc là ai đây, có quá đáng không chứ?!
Xa xa, mặt tuyết lổn nhổn gò đống đang không ngừng nhúc nhích. "Xoát" một cái thò ra một đầu người đen đen, sau một khắc lại nhô lên thêm một người. Cuối cùng dần dần bò ra đến khoảng hơn một trăm người. Ai nấy đều mặt mũi không còn chút máu, khóe miệng ai cũng tụ huyết, vẻ mặt thê lương!
Đúng là đám người của Tiêu gia, những người này được mười lãoChí Tôn Thượng Thừa của Tam Đại Thánh Địa dẫn theo định chuẩn bị phục kích Quân gia cùng Huyền Thú nhân mã, nhưng cũng bởi vì ở khá gần nên cùng chịu cảnh khổ!
Mặc dù không có bị đè chết tươi, nhưng cũng bị chấn động mãnh liệt tới cực điểm. Bởi vì đám người này có thực lực còn kém hơn nên cũng đã chết không ít người!
Đám này có tổng cộng gần ba trăm người định tập kích phía sau liên quân. Bị đá tảng văng đến đè chết ngay tại chỗ ước chừng bảy tám chục người. Số khác mặc dù may mắn không chết như vậy, nhưng cũng gần như bị thương, sau đó lại thêm đất đá dư chấn đè lên làm chết bốn năm mươi người... Hiện tại may mắn còn sống sót không đến một nửa, hơn nữa cũng không thiếu người tàn tật...
Ngoài ra cũng không thiếu người bởi vì bị trọng thương sau đó thêm Tuyết Băng đè lên không ngoi ra được vẫn còn ở phía dưới vùng vẫy gượng sống, nhưng giờ phút này đám người thật vất vả bò lên trên đều là ai cũng chịu thương tổn nên lấy đâu ra sức lực đi cứu bọn họ? Cho nên những người đó có vẻ cũng chẳng khác chết là bao! Dù sao thì khẳng định là không thể sống nổi!
Cao thủ có thực lực mạnh nhất của Tiêu gia là Tiêu gia lão đại Tiêu Hành Vân run run tìm kiếm. Khi nhìn thấy thảm cảnh trước mặt thì mặt mày kinh sợ! Nhưng lúc lão quay đầu lại thấy Phong Tuyết Ngân Thành xa xa thì lại đột nhiên ha ha cười như điên rồi rống to
"Ha ha ha... Thật hay! Tiêu gia chúng ta đã không chiếm được, chẳng lẽ Hàn gia các ngươi có thể vĩnh cửu chiếm giữ sao? Ha ha, rốt cục cũng không còn, hủy đi thật là tốt! Hủy được thì tuyệt diệu!"
" Tất cả mọi người vỗ tay đi, thật đúng lúc! Không còn Phong Tuyết Ngân Thành của các ngươi, ha ha ha ha... Thích thật là thích!! Đcm......"
Lão gào lớn, nhảy như con choi choi mà rống to thật giống như gã điên.
Những người khác vừa chui ra thì thất khiếu đang rỉ máu, đều đã bị chấn thương màng nhĩ nên căn bản nghe không rõ lắm lão đang kêu cái gì. Chỉ là nhìn lão giống như gã điên đang nhảy loạn, miệng thì mấp máy tựa hồ như đang xem kịch câm.
Kỳ thật thì kể cả Tiêu Hành Vân cũng không nghe được chính mình đang gào lên điều gì, nhưng lão lại như đang lên đồng giống như mất hết thần trí mà điên cuồng rống to kêu lớn!