Phú thi nhất thủ!
( Trời sụp đất lún! Phú thi một bài!)
Những tảng đá lớn từ trên trời vẫn liên tục rơi xuống. Những hòn đá trên mặt đất vốn là một phần của chân núi rung lên mãnh liệt rồi vì vậy mà đột ngột bay lên. Tựa như là mấy ngàn quả hoả tiễn bắn kiểu rải thảm, trên mặt đất xuất hiện vô số bùn đất tung tóe lên dày đặc sau những tiếng nổ thật lớn! Cảnh tượng cực kỳ hùng tráng!
Vô số những tảng đá to lớn mang theo uy thế kinh thiên động rơi xuống giống như mưa. Tảng đá lớn cuối cùng quả là cực lớn, nó chính là một quả núi rơi xuống! Nói khoa trương thì là nó che cả bầu trời, ở trong mắt mọi người thì đất trời trong lúc đó dường như đột nhiên trở nên âm u...
Mạc Tiêu Diêu râu tóc dựng ngược rống lên một tiếng, nhẹ nhàng nhảy nhót tung người lên đầu tiên. Trường kiếm mang theo hào quang chói mắt hung hăng đâm tới một khối đá lớn đang đè xuống.
"Oanh" một tiếng, hòn đá kia nổ tung ra làm các viên đá nhỏ bay đầy trời. Còn lão trong nháy mắt lại liên tục dùng cách đó mà đâm ra hơn mười kiếm, hơn mười khối đá lớn cũng lần lượt biến mất.
Mọi người thấy cách đó có hiệu lực thì cũng đều hiểu ra, vừa thấy có một đường sống thì chẳng có ai chịu ngồi chờ chết. Người có đao vung đao, ai có kiếm múa kiếm, nhao nhao tung người lên trong nháy mắt bộc phát ra năng lượng cực lớn làm giữa không trung tựa như có vô số pháo hoa thi nhau nổ sáng chói vô cùng.
Ai nấy đều là cao thủ đẳng cấp Chí Tôn Thượng Thừa đã từng tung hoành vô địch, giờ khắc này cùng liều chết đấu với trận mưa của những tảng đá lớn để giành lấy sự sống! Mắt ái nấy đều đỏ lên!
"Mọi người tụ chung lại một chỗ, khi xuất kiếm thì chú ý giữ lại một phần thực lực! Mặt khác, cần năm mươi người toàn lực đào sâu xuống đất! Nhất định trước khi quả núi ụp xuống phải đào ra một cái hố to"
"Càng sâu càng tốt, càng lớn càng tốt! Dùng hết sức lực! Đợi được núi ụp xuống thì mọi người cùng nhau chĩa trường kiếm binh khí lên trên, sau đó lập tức nhảy vào hố to, dùng tất cả lực lượng khoét xuống dưới!"
"Tiếp theo mọi người lập tức quây thành một cụm chung tay hình thành lớp khí bảo vệ! Cùng nhau chống cự áp lực núi đè, chỉ có như thế thì chúng ta mới có thể có một đường sống! Sinh tử đồng lòng, cùng nhau một mất một còn!"
Mạc Tiêu Diêu khàn cả giọng gào thét lớn, âm thanh vừa nhanh vừa vội. Lão hô to như vậy liền một mạch, cho đến giờ cũng ít khi thấy lão có thể thốt ra rõ như vậy...
Trong âm thanh núi đá đổ ầm ầm cùng những tiếng nổ thật mạnh, cho dù lão có Huyền công sâu xa thì âm thanh phát ra cũng trở nên yếu ớt lạ thường. Nhưng người nghe được cũng không ít, ít nhất thì những ai đang tụ tập quanh người lão cũng nghe được!
Mạc Tiêu Diêu vừa mới nói xong, ngay cả đám mấy người Cổ Thanh Vân, Tiếu Thiên Nhai, Khúc Vô Tình đồng thời nhằm hướng dưới chân dùng toàn lực oanh kích!
Tứ Đại tôn giả đồng thời toàn lực xuất thủ, uy lực quả là kinh người. Mặt đất cho dù là kiên cố cũng không thể kháng cự, chỉ nghe "Oanh" một tiếng, nơi bị chưởng đánh đã hiện ra một cái hố to sâu mấy trượng! Chu vi chừng hơn mười trượng!
Vào lúc này Tứ Đại tôn giả liên thủ một kích đánh ra. Duy có mục tiêu lại không phải Thiên Phạt chúng Huyền Thú, cũng không phải Quân gia, mà là mặt đất dưới chân!
Lập tức lại có năm mươi người hiểu ý xông lại cùng liều mạng nhằm hướng mặt đất mãnh liệt oanh kích.
Tất cả những người này đều là cao thủ Chí Tôn Thượng Thừa, hơn nữa tầng đất đá cứng rắn nhất bên ngoài đã bị tứ Đại tôn giả hợp lực phá đi nên khi những người này toàn lực cùng đánh thì trong nháy mắt khoét sâu đại động xuống thêm vài chục trượng!