: HoangLong2009
Biên Tập: HoangLong2009
Vì vậy lúc Hồng Quân Tháp chưa tiêu hóa xong năng lượng Thiên Địa vừa rồi, chỉ sợ là không thể cho mình bất kỳ trợ giúp nào!
"Này thật đúng là... đồ chết dẫm! Ngay lúc mấu chốt như vậy mà ngươi lại bãi công sao! Chẳng lẽ ngươi không biết chỉ nửa canh giờ nữa sẽ phải khai chiến sao? Ngoạc cái mồm ra cứ như kẻ dói khát thiếu ăn. Kêu gào cài gì chứ thật là lão nhà quê vào thành mà, cứ phải ăn no ngươi mới bỏ qua sao?!" Quân Mạc Tà oán giận thầm mắng trong lòng.
Hồng Quân Tháp lù lù bất động, mặc hắn thoải mái kêu gào cũng vẫn hờ hững. Nếu Hồng Quân Tháp có thể nói chuyện được nhất định sẽ khinh thường trả lời một câu: "Thảo! Này còn không phải là tên khốn kiếp ngươi luôn luôn tranh giành bỏ ta đói thành thế này sao?Chẳng những không cho ăn mà còn ngày ngày hút máu, ai chịu nổi? Ngươi nếu là ngày ngày mời ta đây ăn no, ta đây bây giờ cần ăn đến no bụng sao? Còn nữa nếu không ăn thì làm sao biến ra năng lượng, không tự trách mình còn trách ta, ngươi là tên vô sỉ, không có lương tâm…"
Mắng cũng không còn tác dụng, gõ mõ cầm canh đánh không được, Quân đại thiếu gia hoàn toàn vô kế khả thi rốt cục cam chịu. Bất quá, tình hình này nhất định là tạm thời thôi chỉ cần chờ đợi người này tiêu hóa xong sẽ chạy ra thôi. Ngàn vạn lần bởi vì lần này tạo thành loét dạ dày nha...
Để ngươi người này tạm thời nghỉ ngơi đi! ***, không có đồ tể, chẳng lẽ ta liền ăn thịt lợn sống? Xem Bổn thiếu gia dựa vào bản lãnh thật sự xông xáo một phen! Ta vẫn cho thế giới này gà bay chó sủa như thường!
Quân Mạc Tà ẩn thân đứng ở chỗ này, cảm thụ được phía ngoài gió lạnh thấu xương, nhìn dưới chân núi mặt đất trơn nhẵn trong như gương, trong lòng nói thầm: Sắp tới giờ Thìn sao chưa thấy người tương trợ? Vạn nhất Kiếm Phong sớm sụp đổ vậy hiện tại ngọn núi tùy thời đều có thể hỏng mất. Chẳng lẽ mình phải tốn hao công lực bản thân để chống đỡ, vậy cũng quá bi kịch đi...
Đang lúc lo lắng, lại nghe thấy một loạt thanh âm truyền đến, mấy chục bóng người giống như tia chớp xé ánh bình minh mông lung sương mù bay vút đến.
Người người thân pháp cao minh, mọi người đi lại mạnh mẽ tốc độ như bay!
Đúng là người Tam Đại Thánh địa, người cầm đầu chính là Khúc Vô Tình!
Chỉ nghe hắn giọng nói dồn dập, thúc giục nói: "Mau mau! Nhanh lên bên kia, còn bên kia nữa cũng đi ẩn giấu đi, nghe hiệu lệnh của ta! Chỉ cần ta huýt sáo các ngươi liền lập tức xông ra! Cần phải đánh cho bọn họ trở tay không kịp! Trước hết tạo thành thương vong lớn nhất!"
Chỉ thấy mọi người rối rít gật đầu nhưng không có người nào tiếp lời nói chuyện. Sau đó vừa có rất nhiều tiếng xé gió vang lên đều tự tìm chỗ núp vào.