Ngươi phải gánh vác!
: Quyenps
Biên Tập
Hàn Yên Dao giống như là kẻ rời nhà phiêu bạt hơn mười năm tha phương, đột nhiên lại gặp gỡ gia đình sui gia ở nơi đất khách quê người, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, các loại tâm tình đồng thời nổi lên trong lòng! Giờ khắc này, nàng hân hoan đến cực điểm!
Có Quân Mạc Tà gọi một câu lại là " mợ ba"-, Hàn Yên Dao đã thỏa mãn! Hết thảy đều thỏa mãn...
Mười năm lo lắng, mười năm cuồng dại, mười năm đuối lý... đều được trả đủ!
Quân Mạc Tà thở dài một tiếng thật sâu, hắn mười phần hiểu được cảm giác hiện tại của Hàn Yên Dao. Nhưng chính mình là vãn bối, hơn nữa đối phương vừa là một nữ tử, thời gian tới đây là mợ ba trong nhà... Cái này, khái khái, hình như chính mình cũng không thấy thích hợp...
Đơn giản là nhường cô ta phát tiết một phen được rồi. như thế mười năm dồn nén tình cảm và chịu ủy khuất, sợ hãi và hy vọng, tư vị của tâm lý lo được lo mất, đã tập trung lại nơi người hồng nhan này mà dày vò tâm trí.
Nhường nàng phát tiết cảm xúc ra, có khi lại là chuyện tốt... Hàn Yên Dao càng khóc càng là thương tâm,khóc đến thiên hôn địa ám, tựa như là bỏ đi được cái gánh nặng trên lưng đã lâu... Một lúc lâu một lúc lâu...
Hàn Yên Dao từ từ khống chế được tâm tình bản thân, nhưng vẫn cúi đầu, thân thể vẫn còn run rẩy, hỏi: "Tam thúc cua ngươi... Hắn... vẫn mạnh khỏe chứ?"
Chỉ là hỏi một câu, nhưng lại hình như là nàng phải dùng hết sức lực toàn thân. Ngữ khí tuy rằng dịu dàng khe khẽ đến khó lòng nghe thấy, nhưng nàng cũng hy vọng thiếu niên trước mặt có thể cho mình tin tức khẳng định...
"Tam thúc, tam thúc... Thân thể tốt! Thương thế của thúc từ lâu đã khỏi hẳn, hơn nữa huyền công tu vi càng tăng mạnh. Hôm nay đã đạt tới cảnh giới Thần huyền ngũ phẩm;"
Quân Mạc Tà cân nhắc nói "Nhưng ta có thể nhìn ra được, tam thúc ngoại trừ thân thể tốt hơn thì cũng không hẳn tốt... Nhất là không vui! Thúc một điểm đều không vui..."
"Hắn thế nào lại không vui!" Hàn Yên Dao cúi đầu đích nói
"Chỉ cần ta còn sống, hắn sẽ không vui sướng... Bởi vì, tất cả, đều là bởi vì ta... Đều là bởi vì ta là nữ nhân không may, ta làm liên lụy hắn, đâu chỉ là Vô Ý, còn có Quân đại ca, Quân nhị ca, hai người chất nhi, ta... Ta thực là nghiệp chướng quá nặng nề!"
Quân Mạc Tà nhíu nhíu mày, có chút nhìn không ra, trong tâm lý vị mợ ba này, hình như lại không sung sướng, quả thực có thể phát sinh không thể yêu được nữa. Hiện tượng này không được tốt...
"Mạc Tà, ta van ngươi ngươi nói lại với Vô Ý... Ta sẽ lấy cái chết, hướng Quân đại ca mong người tạ tội... Ta có lỗi với bọn họ, ta chỉ có dùng mạng của ta, hi vọng đền tội nghiệt này..."
" Tuy rằng ta biết một mạng của ta còn lâu mới đủ trả, nhưng ta... Thực sự đã không còn biện pháp khác... Chỉ nguyện kiếp sau, thêm lần nữa làm người, đời đời kiếp kiếp, hi vọng có thể lần lượt trả nợ..."
Hàn Yên Dao càng nói càng quẫn trí, nói năng hết sức lộn xộn, nước mắt lộp bộp rơi trên mặt đất." Hôm nay ta sở dĩ còn chưa chết, là vì chờ ngày Quân gia đến đây báo thù, hiện tại, ngày này rốt cục đã tới... Cũng coi như là ta - cũng rốt cục báo được thù... Tâm nguyện đời này đã xong... Tiêu gia... Ta tới âm tào địa phủ, cũng sẽ không bỏ qua cho bọn họ!"