: Quyenps
Biên Tập
Lúc này, hắn vẫn tận lực duy trì Âm dương độn giữ trạng thái ẩn thân, tự nhiên là vô hình vô ảnh không tiếng động mà tiến nhập thạch động. Quân Mạc Tà ngẩn ngơ nhìn, mặt đất rất là khô ráo, cũng rất sạch sẽ, nhưng, nói như thế nào thì ở đây cũng không giống như là một nơi cư trú lâu dài của một nữ nhân.
Thiếu mùi vị son phấn của phụ nữ. Trong động hàn khí so với bên ngòai còn lạnh hơn vài phần. Vách động trơn truột phát ra thứ ánh sáng trong trẻo. Không cần xem kĩ Quân mạc Tà cũng biết, cái động này, trực tiếp là đào vào bên trong vạn năm huyền băng mà tạo ra một khoảng không!
Nhưng mà cái hang động này bên trong cũng khá rộng rãi và sâu, hơn nữa càng vào sâu càng khúc khuỷu ngoắt ngoéo, đến tận chỗ sâu trong cùng của động, Quân mạc Tà mới thoáng cảm thấy một chút cảm giác ấm áp.
Bên trái tận cùng bên trong, thấp thoáng thấy giường chiếu, đệm chăn được xếp gọn gàng tề chỉnh, mơ hồ có một chút ít hương thơm, thoang thoảng phiêu dật.
Bên phải có một chiếc bàn đá, ở giữa trung tâm động là một cái đệm cói, một người áo trắng dáng vẻ tịch mịch lẳng lặng ngồi trên nệm, mái tóc đen dài phủ lưng, mặt hướng phía phía bắc, vẫn không nhúc nhích.
Ngón tay Quân Mạc Tà chạm đến bề mặt trơn tuột của động bích thì đột nhiên có cảm giác lồi lõm. Nhìn kỹ thử, đã thấy cả bốn phía trên vách động, chi chít khắc đầy chữ. Quân Mạc Tà nhìn kỹ mà không khỏi trong lòng chấn động...
Là tên của Quân vô Ý! Khắc đầy ba mặt động bích, nét chữ tinh tế, xem ra chỉ dùng ngón tay mà khắc lên đá ; hơn nữa mỗi một chữ đều là rõ ràng cực kỳ, nét chữ như hoa, tinh tế tề chỉnh!
Muốn dùng ngón tay khắc chữ lên vách động huyền băng vạn năm, coi như là Thiên huyền đỉnh phong cường giả, chỉ sợ vị tất đã đủ khả năng! Mà Hàn Yên Dao lúc thời khắc tự giam mình ở nơi này, cũng hoàn toàn không phải là Thiên huyền!
Khi đó nàng cũng chỉ là một cô nương chưa tới hai mươi tuổi, cũng giống như Hàn Yên Mộng lúc này, hơn nữa gia đình thế gia nuông chiều từ bé, đâu có thể có Huyền khí tu vi thâm hậu như vậy? Đã như vậy, những chữ này lại đúng là hình thành từ khi đó?
Quân Mạc Tà trong lòng chấn động, hắn cẩn thận tỉ mỉ quan sát kỹ, một số chữ viết rõ ràng có ánh đỏ máu trộn lẫn, nghĩ tới, đúng là do móng tay cọ sát lên đá mà xuất tiên huyết...
Nhìn trong thạch động này bài biện giản đơn tới cực điểm, trông cái thân ảnh nhỏ bé và yếu ớt kia, còn có chữ tên Quân Vô Ý tràn ngập khắp các mặt động. Tất cả mọi thứ, không cần nói cũng hiểu. Quân mạc Tà sống mũi thấy cay cay, một cỗ nhiệt khí cổ quái bốc lên đầu, tựa hồ là một trận thương tâm đến bốc hỏa...
Lời lẽ không nói hết tình!
Hàn Yên Dao đó trong lòng chỉ có Quân tam gia!
Tự nhận là vợ chú ba!
Dạ dạ vọng Thiên hương
Kim sinh bất hồi đầu!
Thiên hương hằng đêm ngóng
Kiếp này không đổi lòng!
( tác giả không biết làm thơ hay mình thơ văn dở tệ nhỉ, hi hi)
Nữ nhân này, quả nhiên là cả đời chưa từng hối hận mà đổi lòng!
Quân Mạc Tà nhẹ nhàng nghiêng mình ngó theo hướng nàng đang chăm chú nhìn lên tấm thạch bích, không khỏi trong lòng chấn động!