Biên Tập
Sở Khấp Hồn tự nghĩ chính mình rõ ràng không làm gì cả, thế nhưng vẫn phải thay Quân Mạc Tà để gánh nhận những nỗi oan ức chả biết trút vào đâu. Thử hỏi nỗi bực tức trong lòng có thể nhỏ được sao?
Chuyện cũ thì chính mình không ở đó, tuy là tức giận nhưng cũng không biết làm thế nào. Còn hôm nay lại tận mắt nhìn thấy, tai nghe thấy nên quả thực cũng là tức giận tới bể bụng!
Người ta ở trước mặt ngươi đã phủ nhận, vậy mà ngươi lại vẫn còn dứt khoát chắc chắn là Lão Tử... Ta ta... Con mẹ nó chứ, ta đã chừng này tuổi mà vẫn phải giống như một kẻ chịu hàm oan sao? Đám người chết tiệt Tam Đại Thánh Địa cũng quá là vô liêm sỉ!
Ta đây, Sở Khấp Hồn chính cống, ở đây đã nhìn rõ nghe thấy. Cái tên giả mạo kia thẳng thừng phủ nhận ngay tại chỗ rồi, chuyện rõ ràng như vậy mà các ngươi vẫn còn là không làm sáng tỏ nổi, vẫn còn thẳng tay úp cả sọt phân lên đầu Lão Tử là làm sao!
Sở Khấp Hồn rốt cục hiểu rõ mình phải chịu đựng nỗi oan như thế nào. Nhưng hiểu ra rồi thì cũng càng khiến hắn thêm giận dữ ứ ruột ứ gan! Dường như đám gia hỏa Tam Đại Thánh Địa trên dưới đồng lòng một lời đổ cho ai thì chính kẻ đó phải chịu. Phủ nhận đương nhiên vô dụng, giải thích càng thêm vô dụng!
Nghĩ lại những lời tuyên bố trước kia như vậy, khó trách nỗi oan của mình cứ từng bước từng bước trút xuống. Gặp phải mấy bang não tàn như thế có muốn không phải giơ đầu chịu báng quả thật là rất khó khăn.
Nhưng có muốn khi dễ người ta thì cũng phải xem đối tượng là ai chứ! Thực sự coi rằng Lão Tử dễ n*n b*p lắm sao? Mặc ý cho các ngươi nhào nặn sao? Ta thật sự không tin mình sẽ nói lại nổi, vậy thì lần này dứt khoát cho các ngươi nhìn qua một lần!
Cho nên Sở Chí Tôn lửa giận ngút trời, tức sùi bọt mép! Hơn nữa nhìn Vệ Không Quần đang tức tối lao tới, phía sau lưng hoàn toàn không hề phòng bị.
Quả là dụ người tới cực điểm, chuyện ngon lành như vậy làm Sở Khấp Hồn đương nhiên là không cần phải nghĩ ngợi mà thuận tay cho Nhất Kiếm! Hoàn toàn kết thúc Huyền khí duy trì mạng sống cho Vệ Không Quần! Một kích đắc thủ liền lập tức bỏ chạy!
Cái lão tổ tông gây họa kia đã hoàn toàn biệt tăm tích, ta làm sao tiếp tục ở chỗ này giơ đầu chịu báng...
Sau khi Mạc Tiêu Diêu đỡ được thân thể của Vệ Không Quần thì bóng dáng của Sở Khấp Hồn đã vọt xa hơn mười trượng. Trong không trung chỉ còn âm thanh cực kì tàn nhẫn vọng lại, tựa hồ đang chậm rãi phát tiết nỗi buồn bực của hắn "Lão Tử mới là Sở Khấp Hồn... Sở Khấp Hồn... Khấp Hồn... Hồn..."
Mạc Tiêu Diêu chỉ cảm thấy trong lòng đang trào lên một ngụm máu. Đột nhiên lão thấy hoa mắt, lảo đảo một bước rồi cũng nỗ lực gượng đứng lại. Lão vội vàng cố gắng nuốt trở vào ngụm máu vừa ợ lên cổ mà cảm thấy con ngươi của mình như muốn lồi ra ngoài...
Nhưng đồng thời trong lòng cũng xuất hiện nghi vấn mới: nếu như kẻ xuất hiện sau mới là Sở Khấp Hồn, vậy người vừa mới rồi ở trong đại điện đánh lén ám sát là ai? Trong lúc nghĩ ngẩn ngơ thì lão thậm chí còn không dám nhìn Vệ Không Quần ở trong lòng! Đơn giản là thật sự là không đành lòng nhìn!