"Khó trách Tam Đại Thánh Địa trước đây nhiều lần định áp chế ngươi mà phải hao binh tổn tướng! Nếu không có tu vi đến mức này thì cũng xác thật khó mà làm được!"
Vệ Không Quần mỉm cười nói tiếp "Lão phu từ lúc tới Ngân Thành đã luôn luôn đề phòng ngươi sẽ xuất hiện! Ta nhận định ngươi tất nhiên sẽ xuất hiện! Ngươi cũng không có làm ta thất vọng"
" Nhưng ta lại thất vọng đối với chính mình. Ta tự coi mình là rất cao, lại còn đánh giá thấp ngươi. Quả nhiên là danh bất hư truyền, gặp mặt càng thấy xứng danh. Vua sát thủ, danh bất hư truyền, danh xứng với thực!"
Lão thong dong cười rồi cúi đầu nhìn trước ngực mình. Sau đó lại ngẩng đầu lên đau khổ nói "Bởi vì ngay cả khi ta đã toàn lực đề phòng mà vẫn còn là không tránh thoát Nhất Kiếm đoạt mệnh của ngươi! Hảo kiếm! Hảo tuyệt Nhất Kiếm!"
Quân Mạc Tà bắt đầu buồn bực.
Ngươi nha, đúng là có bệnh rồi. Ta đây vừa mới nói rõ ràng mình không phải là sát thủ Chí Tôn, liệu ngươi có còn hiểu tiếng người hay không. Ngươi đã chết đến nơi mà vẫn kỳ quặc, còn luôn một mực chắc chắn mà mở miệng cái nói cái gì mà ngươi tiến bộ! Ngươi đột phá!
Ta thật sự là nhổ toẹt vào! Rốt cuộc thì ai là ai đây?!
Có điều Quân Mạc Tà không biết, hắn đã buồn bực lắm rồi mà lại còn có một khác người ở đây so với hắn còn buồn bực hơn. Thậm chí là buồn bực nhiều lắm, cơ hồ muốn thổ huyết tại chổ!
Mà người này hiện đang phục ở trên đỉnh đại sảnh. Khi quan sát thấy cảnh này; nhìn Nhất Kiếm kinh hồn của Quân Mạc Tà thì hắn cơ hồ nhịn không được muốn vỗ tay ủng hộ! Nhưng lập tức sau đó Vệ Không Quần nói một câu lại làm cho hắn cơ hồ liền buồn bực đến thổ huyết! Thiếu chút nữa mà giận dữ đến khí tuyệt bỏ mình!
Ta thật sự là không thể nhịn được nữa!
Lũ chó má Tam Đại Thánh Địa các ngươi cứ đổ lên đầu Lão Tử hết bãi phân này đến sọt phân khác thật sự là rất tiện tay nha! Tùy tiện cái gì, nếu coi như là miễn cưỡng thì thôi. Nhưng làm sao lại cũng cứ phải đổ lên đầu của ta mới xong...
Như lần này đây cho các ngươi mặt đối mặt nhìn kĩ, ấy vậy mà vẫn còn lại trút lên đầu Lão Tử... Thế gian này có còn thiên lý hay không nữa đây!!
Người ta đã nói rõ bản thân không phải là sát thủ Chí Tôn, ấy vậy vẫn cố ý gò ép trút lên đầu Lão Tử bằng được, đây là kiểu nói năng chó má gì vậy?!
Kỳ thật cũng không chỉ người bị hại Vệ Không Quần mà gần như tất cả mọi người ở đây đều kết luận Nhất Kiếm tuyệt thế kia duy chỉ có Sở Khấp Hồn. Vị sát thủ Chí Tôn, không, hiện tại phải gọi là sát thủ Tôn giả mới đâm nổi như thế!
Nhưng mà người biết rõ chân tướng, ngoại trừ người núp trên đỉnh đại sảnh và Quân Đại thiếu gia thì ở đây lại không có một người nào nữa!
"Nhưng ngươi hôm nay cũng chết chắc rồi! Giết Vệ Không Quần ta, làm sao lại không chôn cùng?!"
Vệ Không Quần đau nhức nhối nhìn Quân Mạc Tà đứng đối diện nhẹ nhàng lắc đầu mà nói như thở dài "Sở Khấp Hồn, ngươi đã đắc thủ thì thật sự không nên hiện thân! Ngươi đã hiện thân thì nhất định bản tôn dưới Hoàng tuyền sẽ có bạn, sẽ không cô đơn nữa!"
Vừa nói xong những lời này, Vệ Không Quần liền lập tức phát động tiến công! Một cơ hội tiến công lần cuối cùng trong kiếp này, lần phản công vong mạng quá sức thảm thiết!