: Maison
Biên Tập: Maison
Cùng hai người kia sớm muộn cũng phải đánh một trận. Hôm nay không đánh thì ngày mai ắt đối đầu! Nếu là có thể giải quyết ngay thì chẳng phải là chuyện đẹp nhất sao? Cũng có thể tránh được tổn thất không cần thiết!
Sau khi đột phá, Quân Mạc Tà còn chưa ra tay; nếu có thể lấy máu của một Chí Tôn cấp bốn để tế kiếm thì coi như là chuyện cũng không tồi lắm! Chắc chắn cũng rất thích đi!
Huống chi, vị Tà Quân này am hiểu ám sát nên đã sớm cực kì ngứa ngáy chân tay!
Đối mặt đối thủ như thế, đối tượng hèn hạ vô sỉ can thiệp lung tung như vậy mà không tặng cho một kiếm thì quả thực là thiên lý không dung! Phải thành thật xin lỗi nhân dân, xin lỗi đại lục thôi! ( DG: chả hỉu ai mớm cho lão Lăng Thiên ấn vào đây 1 câu thời Hu Jin Tao - Hồ Cẩm Đào thế này)
Cho nên Quân Mạc Tà xuất phát từ từ tâm tư thay trời hành đạo, tạo phúc thiên hạ thương sinh linh, mong muốn làm trong sạch tâm linh cao thượng của loài người cùng với một lòng vì nước vì dân, lo nỗi lo trước thiên hạ, vui niềm vui sau thiên hạ, cổ vũ cho quan tâm đến hòa bình thế giới, lo lắng cho văn minh vũ trụ của thánh nhân mà ngang nhiên xuất thủ! ( DG: Lão Phong Lăng - buôn chữuuuuuuuuuu!)
Thề quyết chém lão hỗn xược đến bực này dưới kiếm! Mang lại yên ổn công bằng cho chốn nhân gian mênh mang đang cuồn cuồn bụi mù! Là người cao thượng như ta mà không làm hỏi còn ai?
Hôm nay, kiếm ta ra tay, làm sao còn ai có thể cứu nổi đây! Một kiếm này như từ trên trời bay tới, Sinh tử Tôn giả Vệ Không Quần bỏ mạng cũng là đương nhiên!
Cường giả đẳng cấp Tôn giả cũng là người. Chỉ cần là người thì sẽ sợ chết, nhất là cái loại mà đã trải qua những năm tháng dài dằng dặc. Người mà trong thời gian dài ngồi trên địa vị cao, người như vậy thường thường càng thêm sợ chết!
Một khi thần chết đến thì mọi sự đi tong. Một khi tuyệt mệnh thì muôn vàn vinh quang đến giờ, vạn chủng huy hoàng đều thành lịch sử, hóa thành tro bụi!
Đối mặt một kiếm đáng sợ bất thình lình, cho dù với cường giả hùng mạnh dường đó như Vệ Không Quần, Tôn giả cấp bốn với năng lực vô cùng cao minh, nhưng xu thế bỏ mạng cũng cực kì cao!
Một kiếm này phạm vi uy lực bao phủ kỳ thật cũng không rộng, thậm chí có thể nói vô cùng hẹp. Mục tiêu chỉ có một điểm, chính là trái tim của lão!
Nhưng cho dù là thời cơ hay phương vị thì kiếm này đều đạt đến tình trạng khéo léo tuyệt vời! Hơn nữa, sắc bén đến mức tất cả cao thủ khác ở đây đều cùng không thấy! Cũng bởi vì mục tiêu nhỏ nên đạo lực càng thêm tập trung, một khi trúng mục tiêu thì ắt vong mạng.
Sự kiện thật sự quá mức đột nhiên, Vệ Không Quần quả là tránh cũng không thể tránh! Mắt thấy thì dường như cũng chỉ có đường nhắm mắt chờ chết!
Nhưng! Hay cho một Vệ Không Quần, quả thật không hổ là cường giả tuyệt đỉnh đương thời. Dưới tình huống ác liệt như vậy mà vẫn còn kịp có thủ đoạn ứng biến.
Chỉ thấy Vệ Không Quần trong thời điểm nguy cấp đến nơi đột nhiên buồn bực rống một tiếng như sấm sét. Sau đó lại hít sâu một hơi, ngay trong giây lát khẩn cấp như vậy thì " ba" một tiếng, trên thân thể của lão xuất hiện một lỗ thủng đầy quỉ dị!
Càng chuẩn xác mà nói, đó lại chính là nơi vốn thuộc về trái tim. Ở đó lại xuất hiện một chỗ rỗng tuếch! Giờ khắc này, quả là quỷ dị tới cực điểm!