: Kokichi
Biên Tập: Kokichi
"Hảo! Tiêu thành chủ quả nhiên một đời anh hùng! Nhanh như vậy liền đã quyết định, quả nhiên cho thấy lòng thành! Hơn nữa lời thề rõ ràng, tình thâm nghĩa trọng, vạn đời không đổi! Thật là người nhân từ đại lượng". Cổ Thanh Vân vỗ tay cười nói: "Hôm nay lão phu có thể chứng kiến một đoạn giai thoại giang hồ này thật sự là có vinh dự a"
"Câm mồm!" Một vị Hàn gia trưởng lão nhịn không được giận dữ mở miệng mắng mỏ, không thèm chú ý trước mặt là ai! Ngân Thành Hàn gia mọi người đều đỏ tròng mắt, đến nước này, tất cả mọi người đều nhìn ra, cái này rõ ràng là Tam Đại Thánh Địa cùng Tiêu gia thông đồng, căn bản là trợ giúp Tiêu gia mưu đoạt lấy cơ nghiệp của Ngân Thành.
Mọi người ở đây, hết thảy đều là người từng trải, thế nhưng vẫn không hiểu rõ vấn đề. Tam Đại Thánh Địa chuyến này vốn là vì đối phó với Quân gia cùng với Thiên Phạt mà đến.
Còn thái độ của Hàn gia rõ ràng là nghiêng về Quân gia, vì thế Tam Đại Thánh Địa không ngại tự hủy đi thanh danh, xuất ra hạ sách này, lại muốn đem quyền lợi của Hàn gia trực tiếp cấp cho Tiêu gia! Hoàn thành việc thay đổi triều đại cho Phong Tuyết Ngân Thành. Chuyện như vậy rõ là từ cổ chí kim chưa hề nghe qua.
Chuyện vô sỉ như thế, lại bị bọn hắn nói thành đại nhân đại nghĩa, thật sự làm cho đến cả mọi người nơi hàn tuyền cũng cơ hồ tức điên!
"Ngươi có thể ngăn cản được lão phu sao?" Vệ Không Quần thản nhiên cười, nhìn Hàn gia trưởng lão, nói "Ngươi thật sự bắt lão phu câm mồm được sao?"
"Vệ tôn giả xin bớt giận, tại hạ chỉ muốn nói ra suy nghĩ của mình". Hàn Trảm Mộng đứng lên, ngang nhiên nói.
"Cái gì? Người đây là nói ra suy nghĩ của mình?" Vệ Không Quần liếc mắt, nhẹ nhàng cười, chậm rãi nói: "Chẳng lẽ người đối với lời lão phu cũng không ủng hộ sao?" Ẩn chứa trong lời nói, một cổ khí thế trầm trọng được tỏa ra trong đại sảnh.
"Tam Đại Thánh Địa chính là lãnh tụ đứng đầu thiên hạ, điểm này đã có từ vạn năm trước, đến nay cũng là như thế! Hàn mỗ đối với Tam Đại Thánh Địa trước giờ luôn là khâm phục. Chẳng qua, Tam Đại Thánh Địa tuy đứng đầu võ lâm, nhưng chung quy cũng không phải là người của Phong Tuyết Ngân Thành!"
Hàn Trảm Mộng tuy ở thế hạ phong, nhưng kiên quyết nói
"Phong Tuyết Ngân Thành từ khi lập thành tới nay, liền tự trở thành một trường phái riêng, chưa bao giờ lệ thuộc vào bất kỳ thế lực nào! Vị trí thành chủ của Phong Tuyết Ngân Thành quyết không vì thế lực nào đó cường hành can dự mà có thể trong một sớm một chiều mà thay đổi! Điểm này, thỉnh Vệ tiền bối rộng lòng tha thứ, cũng mong tiền bối hiểu cho!"
"Đây là, lão phu nói nửa ngày chẳng khác gì là trước mặt người thả một cái rắm?" Vệ Không Quần sắc mặt dần trở nên âm lãnh, nói: "Hàn Trảm Mộng, ngươi có phải có ý này hay không?"
"Không dám không dám, thả cái rắm còn có điểm hôi thúi, hay là có điểm động tĩnh. Cái gọi là rắm thúi không vang, rắm vang không thúi, chính là cái ý này, lời của Vệ tiền bối đã không có mùi thúi mà còn không có động tĩnh, nói chung là còn không bằng một cái rắm nữa chứ."
Những lời này tuyệt không phải Hàn Trảm Mộng nói ra, mà là từ bên ngoài truyền vào.