Ba người ở phía sau chính là Thiên Nhai Tôn Giả Tiếu Thiên Nhai, Đoạn Kiếm Tôn Giả Hoa Phong Vẫn, Tàn Đao Tôn Giả Khúc Vô Tình! Ba người bề ngoài cùng lần trước gặp mặt thì cũng không có gì khác, duy có khuôn mặt mơ hồ lộ mấy phần tái nhợt, trong đôi mắt ẩn chứa oán giận.
Ba người dắt nhau đi kiếm người thị uy, lại bị người ta chấn nhiếp, tổng cộng đi sáu cao thủ thì hai chết một trọng thương, còn lại ba người cũng đều bị thương, như thế nào có thể không giận? Ba vị tôn giả quả thực nghẹn khuất mà hôn mê. Cho đến giờ từng trải qua bao tai nạn, nhưng đã khi nào phải chịu bực bội như vậy...
Tam Đại Thánh Địa cũng chỉ được sáu người đang ở đây, các cao thủ khác thì hiện không có mặt, nhưng chỉ sáu người bọn họ cũng đã đủ. Đừng nói là sáu người, chỉ một người ra mặt thì cũng rất có phân lượng rồi.
Lúc Quân Mạc Tà đến, Ngân thành Thành Chủ Hàn Trảm Mộng đang lên tiếng. trên mặt của lão hàm chứa vẻ lo lắng sâu xa mà nói từ tốn
"…Chuyện cũ trước kia, đủ loại nhân quả, nói vậy tất cả mọi người đã rõ ràng sự thật. Ngay tại đây, Hàn mỗi cũng không nói nhiều. Chuyện Quân gia theo ý của ta vẫn còn phải yên lặng theo dõi kỳ biến. Nếu chúng ta nhúng tay mạnh mẽ nhiều mặt, chỉ sợ… Lấy thế đè người, lấy đa số để thắng thì sẽ bị người đời bêu danh, không khỏi làm ô danh thánh địa"
Tiêu Hành Vân hừ một tiếng nói: " Thành chủ nói như thế, ta có thể hay không lý giải rằng, chuyện này chính là do Tiêu gia làm, về phần hậu quả cũng chỉ có Tiêu gia một mình gánh hết. Nói cách khác, bây giờ đại quân của Quân gia tiếp cận, trực tiếp đẩy cả Tiêu gia ta ra tùy ý đồ sát, báo thù rửa hận, trảm thảo trừ căn! Sau đó, mọi người liền hóa giải can qua, miễn làm tổn thương hòa khí!"
"Đại trưởng lão lời này cũng đã nói qua" Hàn Trảm Mộng lẳng lặng nói
" Chuyện thế gia " Thị phi tự có công luận, thiên lý tự tại nhân" Gieo nhân nào gặt quả đấy. Điểm này không ai có thể chối bỏ! Người giang hồ mà phát sinh chuyện thì dù có mù mờ hỗn độn, nhưng sớm muộn rồi cũng trả miếng nhau. Việc này mọi người đều biết, chẵng lẽ chỉ cho phép các ngươi khi dễ Quân gia, cũng không cho Quân gia tới cửa báo thù sao?"
Hắn cường ngạnh cười cười nói " Một người gây chuyện thì một người trả thù! Đó mới là lẽ phải! Lần này Quân gia quang minh chính đại đánh tới cửa, nếu như ngươi có bản lãnh thì có thể đem tàn sát hết đi, giết đến manh giáp không còn! Bản thành chủ quyết… không ngăn trở!"
"Đánh lại? Ý của thành chủ không nói cũng biết? Quân gia hiện tại thực lực vượt xa chúng ta, như vậy Tiêu gia ta bị đồ sát diệt tộc, Ngân thành cũng sẽ không nhúng tay…!?"
Tiêu Hành Vân cười lạnh một tiếng, mắt lộ ra vẻ sắc bén nhìn Hàn Trảm Mộng
"Ý của thành chủ là như vậy, ta không có hiểu lầm chứ? Như vậy Tiêu gia chúng ta nhiều đời thuần phục Ngân Thành đến cùng là có được kết quả gì? Hay là tại thời khắc nguy hiểm thì bị vứt bỏ một cách vô tình? Lúc cường địch tiếp cận cũng không được chủ tử ủng hộ? Hàn Thành Chủ, lời này của ngươi có phần làm cho lòng người lạnh đi!"