Biên Tập: Maison
"Chuyện này quả thật là huyền diệu, cũng chỉ có ta mới làm được như thế. Hơn nữa cho dù bây giờ có giải thích tường tận hơn cho nàng thì cũng chưa chắc nàng có thể lý giải. Vả lại, ta cũng chỉ vừa mới biết phương pháp kia không bao lâu. Đối với tất cả chuyện này, chỉ có thể nói là... trùng hợp ngoài ý muốn thôi"
Bỗng chốc Quân Mạc Tà trầm tư, hắn nghĩ tới chuyện lúc trước Đỗ Tuyệt dùng khí thế của linh năng nhằm vào mình phát công mà không khỏi cười cười "Chúng ta hãy đi ra ngoài, chắc tất cả mọi người chờ sốt ruột."
Mai Tuyết Yên gật gật đầu; nếu Quân Mạc Tà không muốn nói chuyện này thì nàng cũng sẽ không hỏi thêm.
Có một số bí mật chỉ nên thuộc về Quân Mạc Tà. Cho dù là Quân Mạc Tà muốn nói thì nàng cũng không có ý định nghe.
Bởi vì từ một câu nói mà nàng đã nhận thấy sự phiền muộn cùng cô đơn lớn lao.
"... Ta vốn là một người vô tình, đã từng kệ mọi sự không lấn bấn trong lòng. Chưa từng vô tình mà chỉ có rất vô tình. Không biết có phải là được ông trời chiếu cố hay không, mà lại ban cho ta một cuộc sống khác tràn ngập chữ 'Tình'....."
Những lời này nghe như lộn xộn, khó lòng lý giải, dù Tuyết Yên cũng không hiểu thập phần. Nhưng nàng có thể từ trong đó nghe được dư vị khác thường.
Cho nên nàng lựa chọn không hỏi, nàng chỉ muốn thông qua tình cảm chứa chan của mình để v**t v* an ủi tất cả vết thương lòng của người thương... Chỉ vẻn vẹn có vậy mà thôi!
Khi hai người Quân Mạc Tà cùng Mai Tuyết Yên dắt tay nhau đi ra ngoài, tất cả mọi người rõ ràng cảm giác được hai người này thay đổi. Nhưng cụ thể là thay đổi thế nào thì chẳng có ai nói ra được cả.
Chỉ đơn thuần là cảm nhận được không giống so với lúc trước, rất không giống với lúc trước...
Sau một hồi hàn huyên thì rốt cục cũng yên tĩnh trở lại. Mọi người sôi nổi rời đi chỉ còn lại mấy người Quân Vô Ý, Đông Phương Vấn Tâm, Ưng Bác Không, Phong Quyển Vân cùng Quân Mạc Tà và Mai Tuyết Yên.
"Ngày mai là mùng hai tháng hai. Chính là ngày theo lời của ta 'Xuân noãn hoa khai nhật. Nhất kiếm phá ngân thành ( ngày xuân về hoa nở, một kiếm phá Ngân Thành). Ta dự định đêm hôm nay cứ lẻn vào Ngân Thành trước" Quân Mạc Tà nhìn nhìn mọi người rồi chậm rãi nói "Có một số việc, bao giờ biết người biết ta cũng tốt hơn!"
"Con tự mình đơn độc vào đó?" Đông Phương Vấn Tâm chau mày lộ ra vẻ lo lắng "Liệu có ổn không?"
"Không có chuyện gì." Quân Mạc Tà cười cười: "Nếu mà ngay cả con cũng không được thì trên đời này không còn ai có thể làm được!"
"Lời Mạc Tà nói tuy rằng nghe có vẻ điên cuồng, nhưng cũng là sự thật." Quân Vô Ý cười cười, đúng là nhận thấy rằng cháu mình mạnh miệng.
Đông Phương Vấn Tâm nhìn sang Mai Tuyết Yên, Mai Tuyết Yên nhẹ nhàng gật gật đầu, trên mặt cũng thể hiện đối với Quân Mạc Tà rất tin tưởng.
"Vậy con cần sớm trở về, đừng để cho chúng ta quá mức bận lòng, hôm nay chúng ta có nhiều điều phải suy tính" Đông Phương Vấn Tâm vẫn có vài phần lo lắng căn dặn.
Tấm lòng của mẹ, cho tới bây giờ vẫn là như thế. Ngay cả khi con mình có bản lĩnh cao thì ở trong mắt người mẹ đó vẫn là đứa trẻ năm đó cần mình che mưa che nắng!