: Matsukari
Biên Tập: Maison
Từ từ, sau khi số lượng linh khí to lớn đến mức kh*ng b* và dần hình thành qui luật nhất định thì mọi người mới bình tâm lại từ nỗi khiếp sợ cực độ.
Tu vi đã đạt đẳng cấp Chí Tôn Thượng thừa như Hùng Khai Sơn cũng đã bị sợ tới mức tay chân bủn rủn... Đừng có nói là lá gan của Hùng Khai Sơn nhỏ bé, cũng chỉ bởi vì đây là loại khí thế Vương giả Huyền thú bẩm sinh làm cho hắn không thể không sợ hãi.
Đó là nỗi sợ từ đáy lòng đối với Thú Hoàng gần như khiến hắn phải hiện nguyên hình để tỏ lòng thần phục. Sau khi miễn cưỡng khắc chế, lẩy bà lẩy bẩy đứng lên thì hắn mới cảm thấy h* th*n phát sinh nhu cầu khẩn cấp.
Vừa đi vừa nhìn đằng trước đằng sau vài lần, hắn lén lút chạy ra ngoài lựa chọn một cái hốc có vẻ kín đáo phía sau cây cổ thụ cởi lưng quần ngồi chồm hổm xuống. Bùm bùm xoẹt xoẹt một trận vang lên, mùi hôi bay ra bốn phía. Sau một hồi, Hùng Tứ gia mới kéo lưng quần đứng lên, vẻ mặt rốt cục mới lại chuyển biến tốt.
Hùng Tứ gia xả ra rất nhiều, lúc này tâm tình mới chuyển biến tốt đẹp. Bây giời mới rỗi rãi vừa thắt dây lưng, vừa nghiêng cái đầu lông lá xồm xoàm nhìn cây tùng khổng lồ thẳng tắp trước mặt mà lẩm bẩm
"Thực là thẳng, chà! Cao như vậy, thẳng như vậy, thực sự là một cái cây bị phạt đứng nha. Hùng Tứ gia hôm nay xem như giúp ngươi bón phân, cũng là phần số của ngươi..."
Đang thì thào tự nói thì hắn lại nghe thấy phía sau loẹt xoẹt vang lên. Cũng có không ít Huyền thú đang xốc lại đai quần tản bộ tới đây. Xem bộ dáng đó thì không có ngoại lệ, tất cả đều bị khí thế vừa rồi hù dọa. Nguyên một đám mặt xanh lè môi trắng bệch, hoàn toàn không có giọt máu nào.
Nhưng có vẻ là so với trước kia thì còn tốt hơn. Lúc trước, hồi còn chưa được tiến giai ( nâng cấp) thành cường giả thì chúng cứ trực tiếp giải quyết ngay tại chỗ. Lần đó khi Lục Đại thú vương tiến giai đã khiến cho Thiên Phạt Sâm Mâm trở thành bãi "Địa lôi" chính hiệu.
Còn hiện tại ít nhất chúng cũng đã biết cần chiếu cố mặt mũi của mình, cũng biết yêu quý quần áo, còn hiểu được phải tìm nơi tương đối kín đáo để hành sự. Quả thực là có tiến bộ...
Khí thế trước mắt của Mai Tuyết Yên đối với bọn họ tạo thành nỗi kinh sợ thật sự quá lớn, hơn xa lần Lục Vương tiến giai. Cho dù như Hùng Khai Sơn là Thú vương vẻn vẹn chỉ kém một bậc mà cũng tràn đầy khiếp sợ trong lòng!
Tuy rằng Mai Tuyết Yên đã cực lực khống chế khí thế của mình cố gắng không tác động đến người khác, dùng hết sức để chỉ tập trung vào người Quân Mạc Tà. Nhưng luồng uy áp cuồn cuộn vẫn tràn ngập đất trời lúc này. Mặc dù nó không gây sát thương thực tế, nhưng vẫn làm đám Huyền thú rõ ràng cảm nhận được mà hoảng hốt lo sợ!
Bởi vì trong huyết mạch của mình, từ nhỏ bọn họ đã có bản tính thần phục khí thế bẩm sinh, mang nỗi kính sợ tự đáy lòng với Tôn giả thú vương. Nhưng nếu là một người phát ra khí thế cũng như vậy thì rất có thể chỉ k*ch th*ch ý chí chiến đấu cao nhất của bọn họ. Nhưng hiện tại thì không, chỉ còn lại sự ngưỡng mộ!