: Song Tinh
Biên Tập: Maison
Quân Mạc Tà chuẩn xác nhận xét Chân Từ Bi là Tôn giả phản ứng kịch liệt nhất, cho nên ưu ái chiếu cố sức lực tiến hành tập trung công kích. Một đoạn vè thuận miệng nói xong, bốn phía mọi người đồng thời ủng hộ: "Tỷ phu! Thơ phú hay, thật sự văn tài nha..." Sau đó tất cả điên cuồng cười nói ồn ào một trận.
Quân Mạc Tà cười dài hướng bốn phía ôm quyền, vẻ mặt hớn hở đắc ý "Quá khen, quá khen..."
Chân Từ Bi ồm ồm trách mắng, đôi mắt tức giận xanh lè! Chỉ cảm thấy trong ngực càng ngày càng lồi lên, cứ như sắp nổ mạnh, một ngụm máu tươi ngược lên vọt tới cổ họng lại nuốt trở vào...
Tuy rằng biết rõ đối phương đúng là chọc giận mình tới cực độ, nhưng chỉ cố khắc chế không được tức giận... Khuôn mặt đã phồng lên thành màu đỏ tím.... khi xuất thủ ra chiêu càng thêm tán loạn.
Xoạt một tiếng, trường kiếm của Hồ Liệt Địa đâm vào bắp đùi của hắn! Chân Từ Bi đau đớn hét lên một tiếng, Huyền khí toàn thân chợt bùng nổ toàn bộ. Vù một tiếng, trường kiếm đã bay ra ngoài hóa thành một đạo hào quang c*m v** phía sau Quân Vô Ý làm cho Tam gia hoảng sợ!
Máu tươi trên đùi Chân Từ Bi kịch liệt b*n r*, Huyền thú đang vây công hắn bị Huyền khí mạnh mẽ của hắn chấn lui, ầm ầm tản ra, sau đó lại tiếp tục xông tới, nghiến răng nghiến lợi thừa nhận công kích của hắn, điên cuồng phản công!
"Thình thịch....oành" mấy tiếng nổ, Hồ Liệt Địa rốt cục thành công đánh thật mạnh lên người Chân Từ Bi bảy tám quyền, phía sau Chân Từ Bi một Hóa Hình đại hổ lại thừa cơ một cước sút mạnh lên mông hắn!
Chân Từ Bi ngửa mặt lên trời hét lớn, giận dữ cực điểm, loạng choạng ngả nghiêng, hai mắt phóng hỏa, nhưng trên thân vẫn phải chịu công kích kéo dài từ bốn phía, liên miên không dứt!
Vị Từ Bi Tôn giả đáng thương này, sống an nhàn sung sướng đã nhiều hơn hai trăm năm, ngày bình thường nghe được tất cả đều là lời a dua nịnh hót, nào có ai dám mắng hắn một câu? Mà ngay cả trừng trừng mắt cũng không có, nào nghĩ đến hôm nay bị bao nhiêu lời mắng chửi đổ ập xuống đầu một vố.
Trực tiếp đem nhiều hơn hai trăm năm thiệt thòi về phương diện này bổ sung đầy đủ, thậm chí còn có dư thật lớn(thiệt thòi về phương diện ăn chửi đó mà)! Cảm xúc kịch liệt biến hóa, trực tiếp đưa lão lâm vào một hoàn cảnh hỗn độn, lẽ ra lão tuyệt không chịu thiệt trong cuộc đấu này thế nhưng lúc này lại rơi vào hạ phong tuyệt đối...
Đột nhiên, một tiếng huýt gió ngân nga từ giữa sân vang lên, liên miên không dứt, khí thế thong dong.
Âm thanh kéo dài này kỳ thực cũng không lớn, nhưng khiến những lời Quân Mạc Tà đang nói hươu nói vượn lập tức đè ép xuống, hơn nữa tiếng huýt gió hết sức réo rắt, có tác dụng trấn định tâm thần!
Đám người Đỗ Tuyệt Chân Từ Bi đúng là nháy mắt thanh tỉnh lại. Quân Mạc Tà biến sắc nhìn quanh thì thấy đúng là Thiên Nhai Tôn giả Tiếu Thiên Nhai, sắc mặt trang nghiêm đang chụm môi huýt gió.
Dưới sự đả kích bằng thủ đoạn lưu manh của Quân Mạc Tà, năm đại Tôn giả càng ngày càng cảm thấy hoảng hốt gấp rút, có mấy người thậm chí tức giận tay chân lạnh cóng. Nhưng đám Huyền thú thì lại càng đánh càng hăng, ha ha ha một đường cuồng tiếu, một đường đánh, khí thế cũng tùy theo mà lên tới đỉnh!