: Songtinh
Biên Tập: Songtinh
Thiên Hương thành!
Ba vị hoàng tử đột nhiên kinh ngạc đến thập phần mừng rỡ tiếp nhận ước mong lâu nay mà bọn họ khó có thể cầu!
Quả thật giống như nằm mơ!
Chỉ trong một đoạn thời gian, bọn họ mắt thấy nguyên bản Phụ Hoàng hùng tài đại lược bị đả kích một trận, bị nhục nhã, đúng là sự lăng nhục hết sức. Phụ Hoàng từng gặp khốn mà không gục ngã, rốt cục chậm rãi sa sút tinh thần.
Ảnh hưởng vốn hùng hậu cũng đang từng chút một hóa thành hư ảo. Mắt thấy Thiên Hương hoàng thất bấp bênh, mắt thấy mong đợi bao nhiêu năm ngôi vị hoàng đế biến thành c*̉ khoai nóng bỏng tay, thậm chí hậu duệ c*̃ng đang chết dần...
Đối mặt với hành vi mạnh bạo, ngang ngược càn rỡ không hề cố kỵ như vậy của Quân Mạc Tà, khiến cho trong lòng ba vị hoàng tử đều nguội lạnh! Ở thời khắc cực độ bàng hoàng, lại đột nhiên nghênh đón bước ngoặt rất lớn trong đời, cùng với cường đại trợ lực!
Tam đại Thánh Địa!
Trong đó với nhị hoàng tử thì lại còn hơn thế nữa, hắn nguyên vốn là người hẹp hòi, sau lại lại bị Hùng Khai Sơn cùng Hồ Liệt Địa làm cho cực kì hoảng sợ một phen.
Hơn nữa đám trợ thủ đắc lực trông thấy khí thế Quân gia như mặt trời ban trưa đều chậm rãi mà ly tán, ngay cả Thành Đức Thao cũng chết oan chết uổng, hơn nữa còn là bị người cắn chế...tChuyện bực này tàn khốc thực làm cho Nhị Hoàng Tử tận mắt nhìn thấy trực tiếp bị dọa đến rớt hồn.
Trong mấy tháng này, Nhị hoàng tử điện hạ cơ hồ chính là nằm trên giường không dậy nổi. Khi thuộc hạ vương phủ truyền báo Lý Du Nhiên tới thăm, hắn sửng sốt nửa ngày mới kịp phản ứng.
"Mau mời! Mau mau mời tiến đến!" Nhị hoàng tử nhấc chân liền nhảy xuống giường. Vẻ mặt cầu tài thèm khát! Lý Du Nhiên, hắn vẫn muốn lung lạc nhưng không có thành công!
Đáng tiếc việc này Quân đại thiếu gia không biết, nếu là biết đến, không biết có hay không liên tưởng đến Tào Tháo Tào Mạnh Đức để chân trần nghênh đón Hứa Du?
Phi, cư nhiên lấy phế vật bực này sao có thể so sánh bằng được một thế hệ gian hùng, tự trách! (Theo Tam Quốc luận bàn: lúc Tào Tháo đang gặp nguy ví hết lương thảo, đột nhiên mưu sĩ tên Hứa Du đến đầu hàng theo phe Tào Tháo, theo người xưa tại quan niệm để chân trần tức là biểu thị sự tôn kính, vì thế mới có điển cố này - Song Tinh)
"Nhị điện hạ, đã lâu không gặp a." Lý Du Nhiên tiến vào, thẳng thắn thân mình, cũng không hành lễ, chính là đơn giản đánh một cái bắt chuyện, trên mặt như cũ là vẻ tự nhiên thoải mái làm cho người ta nhìn như sau khi được tắm gió xuân phiêu dật tươi mát.
Ở phía sau hắn, chính là năm vị lão giả, mỗi người toàn thân đều tản ra khí tức cường giả, bên cạnh ba người khoác ma y (áo tang), nhìn qua cũng chỉ là ba bốn mươi tuổi, nhất cử nhất động lại cùng người thường giống như đúc. Chỉ có ánh mắt sáng ngời, đen trắng rõ ràng, có vẻ hơi chút không giống người thường nhưng là liền dừng ở đây.
"Du Nhiên a, ta nhớ ngươi muốn chết." Nhị hoàng tử nhiệt tình giữ chặt tay Lý Du Nhiên: "Trong khoảng thời gian này không gặp ngươi, ta ngay cả cơm cũng ăn không ngon... Không biết, mấy vị này là....?"