: Hanhgano1
Biên Tập: Maison
Thấy bộ dáng tức cười của Hầu Vương, trước sau đã biến chuyển như vậy, Xà Vương Thiên Tầm dù trong cõi lòng đầy tâm sự cũng không khỏi cười ha ha.
Xa xa, một đám cửu cấp huyền thú vừa mới hóa hình thành hình người đang khoác vải đỏ lắc mông đuổi nhau, một mùi rượu nồng đậm tại Thiên Phạt Sâm Lâm hoàn toàn ùa ra ngập trời đất…
Cùng lúc đó, ở một tòa tháp cách xa nơi người ở.
Nơi này, vốn nằm trong một dãy núi vây quanh bên trong là một ngọn núi độc lập. Nơi này rất gần Thiên Trụ Sơn, ở bốn phía dãy núi vạn khe hướng về phía trung tâm, vẻ đẹp ngọn núi này thật là siêu quần xuất chúng. Không chỉ được dãy núi bên ngoài vây xung quanh, nó còn được từng đám mây mù lượn lờ, những dải mây mù giống như một mảnh vải trắng noãn, ở giữa sườn núi mờ ảo lúc chìm lúc mờ ảo quay lại.
Một bóng người phiêu dật như thuận gió mà đi đến, từ chân núi lên cơ hồ không ngừng nghỉ, một thân ảnh giống cưỡi mây đạp gió mà lên thẳng đỉnh núi.
Ống tay áo vung lên, một đạo kình phong từ từ chậm rãi theo ống tay áo của hắn xuất hiện, mềm nhẹ thong thả, nhưng đống loạn thạch trước mặt lại đột nhiên vô thanh vô tức hóa thành bụi phấn bay đầy trời, hắn vung tay áo xuất một quyền lại đem đám bụi phấn bay ra ngoài rất xa. Mặt đất trên đỉnh núi tự nhiên xuất hiện một phương viên rộng rãi ước chừng năm mươi trượng.
Người nọ khẽ xoay mình cười một cái, hai tay huy động một cái thật mạnh, ở giũa nền phẳng bỗng một khối đá to chậm rãi bay lên, giống như tảng đá đã có sẵn ở dưới nền đất. Tảng đá lớn từ từ bay lên, hình dạng không ngừng biến hóa vi diệu, cuối cùng khéo léo hóa thành một bàn trà phẳng phiu sạch sẽ, bóng lộn đủ để soi gương.
Người nọ theo cách làm đó mà ở bên cạnh bàn trà nho nhỏ lại làm ra ba cái ghế bành. Ghế bành tuy là làm từ tảng đá, nhưng ngồi trên cũng rất thoải mái, đường nét hài hòa giống như tự nhiên sinh ra.
Người nọ ha ha cười, tùy tiện một trảo nắm vào tay một khối tảng đá lớn nhỏ, tùy tay nhào nặn, trong nháy mắt lại có thể biến thành một bình trà con, trên thân bình trà như thế nào lại xuất hiên hình Long Phượng, trông rất sống động, tin tưởng rằng cho dù là thợ chạm đỉnh cao, cũng chưa chắc có thể chế tạo được hình dáng tinh xảo như vậy.
Bình trà vừa làm xong, lại có mấy cái chén trà xuất hiện, lúc này hắn mới dừng tay lại, trong lòng từ từ lấy ra một cái bọc nhỏ, bên trong chính là một nắm lá trà, người nọ có chút cẩn thận ngưng trọng khi cho trà vào ấm trà, lập tức tay khẽ vẫy, tuyết trắng đọng trên núi từ từ hư không bay tới, trong chốc lát đã tràn đầy ấm. Người nọ vung tay lên, tuyết đọng trong hư không bỗng "chà" một tiếng bỗng chốc không còn thấy tăm hơi.
Người nọ hướng tới ba cái ghế bành ngồi xuống ghế chủ vị, đem bình trà cầm ở trong tay, trong ấm trà vẫn toát ra từng đợt nhiệt khí, một lát sau đó nước trong ấm trà đã hoàn toàn sôi trào, một cỗ hương trà nồng đậm hư không mà bay ra, thật lâu sau đó không tiêu tan.