Biên Tập: Maison
"Cái này..." Hàn Trảm Mộng tựa hồ rõ ràng một ít, trong đầu là một mảnh hỗn loạn.
"Bội ước... Chúng ta tự nhiên là không thể bội ước trước, nhưng nếu là Tiêu gia chủ động bội ước thì sao? Như vậy chính là chuyện do bọn hắn trước rồi. Lão tổ tông tuy nói không cho phép chúng ta bội ước, nhưng cũng chưa nói là để cho chúng ta vươn cổ chịu chết?" Hàn Phong Tuyết hừ một tiếng, nói tiếp
"Tiêu gia bội ước, đó là cừu địch! Hơn nữa là bọn chúng muốn chúng ta diệt vong, đối với Hàn thị gia tộc ta chính là sinh tử đại cừu, đối đãi với cừu nhân nên làm như thế nào, chẳng lẽ còn muốn ta dạy cho ngươi sao? Hơn nữa, Tiêu gia nếu là thật sự có động tác, đối với Hàn gia ta mà nói, cũng là một chuyện tốt! Bởi vì, rốt cục chúng ta cũng thoát khỏi..."
Hắn cũng không nói gì thêm nữa, nhưng ý tứ trong đó đã quá rõ ràng.
"Hài nhi rõ ràng rồi." Hàn Trảm Mộng trong lòng tâm phục khẩu phục cúi đầu.
Gừng càng già càng cay, phụ thân cơ trí, quyết đoán, sắc bén quả nhiên xa xa không phải chính mình có thể sánh kịp!
"Rõ ràng là tốt rồi! Mộng nhi, ngươi phải rõ ràng một việc, vì huynh đệ, từng có một câu nói, đó là "Một đời người hai huynh đệ"!(DG: câu này ý tác giả muốn nói đó là thứ quan trọng nhất là đời người còn thứ hai là huynh đệ) Ngươi phải cẩn thận suy xét những lời này, nhất là ba chữ đầu " một đời người"! Đây mới là mấu chốt!"
Hàn Phong Tuyết cảm thán một tiếng, nói: "Huynh đệ, có thể vì nhau xông pha khói lửa, vạn tử bất từ! Nhưng, sau khi trải qua một đời người, huynh đệ hậu nhân chưa chắc cũng sẽ nhất định vì huynh đệ! Nếu là lại tiếp tục thêm mấy đời nữa, hoặc là trở thành người qua đường thậm chí là cừu nhân cũng chưa biết chừng!"
Hắn thở dài một tiếng, nói: "Coi như là anh em ruột, sau khi sinh sôi nảy nở vài thế hệ, huyết thống cũng lạnh nhạt xuống. Càng huống chi là hậu nhân của huynh đệ khác họ? Năm tháng vĩnh hằng, thiên hạ đã từng có buổi tiệc nào không tàn? Cho nên, việc đem cảm tình của chính mình mạnh mẽ áp đặt trên người hậu nhân, đối với thế hệ đó mà nói là một loại ràng buộc, rang buộc lớn lao!"
"Hài nhi đã nhớ kỹ, tuyệt không dám làm trái." Hàn Trảm Mộng rốt cục yên lòng. Nếu lão phụ thân đã nói như vậy thì trong lòng sớm đã có chuẩn bị.
"Ta hôm nay sở dĩ nói với ngươi câu này, chính là vì muốn đánh thức ngươi, cho ngươi rõ ràng, ngươi tại trên người Dao nhi cùng Mộng nhi, chính là phạm vào sai lầm như vậy! Mà vì sai lầm đó, lại tạo thành bao nhiêu bi kịch? Ngươi có hiểu rõ không?" Hàn Phong Tuyết nhìn con mình, có chút bất đắc dĩ, cũng có chút tức giận.
"Nhưng việc này là do lúc ấy Tiêu gia cực lực khẩn cầu, ta mới đồng ý chuyện hôn sự, với tình nghĩa lúc trước của hai nhà, ta thật sự khó có thể thoái thác..." Hàn Trảm Mộng chột dạ cúi đầu.
"Ngươi sau khi chuyện của Dao nhi xảy ra, lại ngăn trở Tiêu gia tiến thêm một bước trả thù, cho nên ngươi cảm thấy đối với Tiêu gia có điều thua thiệt, mới đưa quyền lợi Ngân Thành giao cho bọn chúng càng lúc càng nhiều, để cho bọn họ phụ trách một ít địa phương trọng yếu"
"Nhưng ngươi cũng không biết, chuyện như vậy, căn bản là không thể đền bù. Loại vết thương này một khi có, liền sẽ không khép lại. Ngươi càng nhân nhượng, không những sẽ không khiến cho bọn chúng cảm ơn, ngược lại càng giúp cho dã tâm của bọn chúng lớn lên! Cho nên, nếu Tiêu gia tạo phản, trên thực tế cũng là do ngươi dung túng mà ra!"