: Maison
Biên Tập: Maison
Đám nữ nhân Độc Cô thế gia dường như sắp phát điên hết cả rồi, nghe nói gần một nửa số lang trung trong Kinh thành đều được thỉnh tới. Sau khi được hầu hạ ăn uống no say thì đưa ra những chẩn đoán căn bệnh thực sự là kẻ sau phán còn nghiêm trọng hơn người trước.
Sự thể khiến cho người ngoài nhìn vào thì Độc Cô thế gia này khẳng định chắc chắn ngày mai phải xử lý tang sự, nhưng lại không phải chỉ một hai cái, mà là đến mười vụ liền.
Khi những tấu trình cáo ốm được gửi tới, hoàng đế bệ hạ liền nổi giận ngay tại chỗ! Thiếu chút nữa mà nghẹn thở tắc mạch. Sau đó...
Lý Thái sư cáo ốm, tự nhận đã lâu năm cần nghỉ ngơi, khó mà đảm đương trách nhiệm; Mạnh gia chủ nghe nói là đêm qua bị bệnh phong đòn gánh, thật sự là không đứng dậy nổi... Nói ngắn hay dài thì tóm lại, mỗi vị đại thế gia trọng thần triều đình, cùng lúc vào sáng sớm hôm nay đều nằm trên giường không dậy nổi.
Theo sứ giả hồi báo, những người này đều không giống như bày đặt mà hoàn toàn chính xác quả thực là rất thảm... Hoàng đế sau khi nổi giận ngút trời cuối cùng vẫn còn nghĩ tới một người: Mộ Dung Phong Vân!
Vị này chính là cha vợ của mình! Thân là cha của Mộ Dung Tú Tú, lão không quản thì còn ai quản? Cho dù là từ mặt quan trường hay trên phương diện tình cảm, có Mộ Dung Phong Vân ra mặt là thích hợp nhất, rất công bằng nha.
Nhưng sau khi Mộ Dung Phong Vân tiếp nhận được tin tức này thì hai tay run rảy, thiếu chút nữa ngã sấp xuống. Sau đó liền trợn ngược mắt, lớn tiếng quát hỏi "Tú Tú đã chết? Chuyện khi nào? Lão phu làm sao một chút cũng không biết?"
Mộ Dung Phong Vân lập tức đi vào hoàng cung đến chỗ Hoàng Hậu thì được cho biết từ mười ngày trước giữa đêm khuya đi ra ngoài rồi vẫn không có trở về. Lòng tràn đầy lo sợ nghi hoặc, Mộ Dung lão Gia tử trực tiếp đi tìm hoàng đế bệ hạ, kết quả cũng chỉ được truyền đạt ấp úng úp mở và giải thích thật không minh bạch.
Điều duy nhất rõ ràng chính là bảo lão đi phá phần mộ của Mộ Dung Tú Tú cùng Dạ Cô Hàn, sau đó mọi chuyện hãy nói tới...
Quân gia.
Nghe bên ngoài không ngừng truyền đến âm thanh chém giết, Quân Vô Ý lắc đầu cười khổ "Mạc Tà, ngươi lần này tạo ra chuyện thực là rất khác người, liệu có phải quá phận hay không?!"
Đang lúc mở một quyển Sơn Hải kinh để xem, thấy ồn ào như vậy thì Quân Mạc Tà lật một trang sách, không chút để ý mà nói
"Khác người sao? Quá phận sao? Không cảm thấy gì hết! Thực sự thì đó vốn là chấn động sớm có chuẩn bị! Nếu như không có nhiều máu tươi đổ ra như vậy, thì liệu có thể mở mắt mà thay đổi về sau này"
"Cứ ầm ĩ đi, huyên náo càng lớn càng tốt. Chẳng qua chỉ là chết nhiều hơn vài người mà thôi... Thiên Quan Lĩnh có hơn mười vạn người oan uổng nằm xuống kia, bây giờ Thiên Hương thành mới chết được bao nhiêu? Còn kém xa..."
Quân lão gia tử nằm ở ghế thái sư giả vờ ngủ say thở dài, không nói gì.
Đang lúc này, đột nhiên thị vệ bẩm báo: "Mộ Dung thế gia Gia chủ Mộ Dung Phong Vân đến đây cầu kiến Quân Chiến Thiên Quân lão gia tử."
"Chính chủ cuối cùng đã đến." Quân Mạc Tà cùng Quân Vô Ý đồng thời thốt lên.