: Sheetly
Biên Tập: Sheetly
Đỗ Tuyệt hiện tại tiến thoái lưỡng nan, thật sự đâm lao phải theo lao: Lão đã gia tăng đến tám phần khí lực, vượt ra khỏi phạm trù thao túng tự nhiên của mình. Nhưng nếu cưỡng chế thu hồi lại thì vẫn còn khả năng, lão cũng đang định, nếu có gì bất thường, thì cưỡng chế thu hồi, cùng lắm là bị thương một chút nguyên khí!
Nhưng thằng nhãi quật cường này, lại cứ cắn răng gượng chống! Điều này không khỏi làm cho trong lòng Đỗ Tuyệt nổi lên chút ái tài, vì một thiếu niên có thể ngạnh kháng đến loại tình trạng này, từ xưa đến nay Quân Mạc Tà cũng có thể được tính là người đầu tiên!
Nếu mình lại tăng thêm lực, vượt ra khỏi sự khống chế của mình, xuất ra thì dễ thu khó, nếu làm ko tốt thì thiếu niên trước mặt này có thể bị thương tật vĩnh viễn! Không những thế còn lưu lại bóng ma trong tâm thần, cả đời không thể tiến thêm! Như vậy thì chỉ có rước thù không đội trời chung!
Suy bụng ta ra bụng người, nếu như Đỗ Tuyệt có một đệ tử xuất sắc như vậy lại bị người làm cho trở thành phế nhân, thì mình cũng bất chấp tất cả mà báo thù.
Nghĩ tới đây, Đỗ Tuyệt quyết định muốn thu tay. Vị cao nhân kia thủy chung không lộ diện, thế thì mình cứ cướp đi Văn Thương Vũ là được! Lúc trở về thì hắn sẽ hiểu là mình hạ thủ lưu tình, hẳn là sẽ không xảy ra vấn đề lớn...
Nhưng đúng lúc này lại nghe được lời kích bác vô sỉ của Quân Mạc Tà! Quả thật là điếc không sợ súng, lão phu từ đầu đến cuối đều hạ thủ lưu tình, ngươi thì ngược lại, con vịt chết kêu la thì thôi, lại còn châm chọc trước mặt ta!
Đỗ Tuyệt giận tím mặt, vô thức đem uy áp tăng lên tới tận cùng!
Mọi người trên quảng trường lập tức đều cảm giác trước mắt tối sầm, dưới chân một hồi lắc lư!
Thậm chí ngay cả đài cao ở trên cũng lay động một chút!
Dư âm mà còn có uy lực như vậy, không cần nghĩ cũng biết người trực tiếp nhận áp lực sẽ ra sao!
Áp lực mạnh chưa từng có đột ngột xuất hiện, Hồng Quân Tháp liên hấp thu toàn bộ, nuốt sạch. Sau đó lại như sóng biển liên miên không ngừng, như Trường Giang sóng sau xô sóng trước! Mà Hồng Quân Tháp thì tất nhiên là chả sợ gì, bằng một tư thái hiếu khách, đem toàn bộ cưỡng chế hấp thu, không lãng phí tí nào!
Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy kinh mạch của mình muốn nổ tung...
"Thật sự là sướng quá, quá sung sướng!"
Cứ như vậy duy trì một lúc, sức ép trên thân thể đột nhiên nhẹ đi, Đỗ Tuyệt chợt ngừng phát lực!
Đỗ Tuyệt bị Quân Mạc Tà chọc giận liền bạo nộ, nhưng khi ra tay rồi mới hối hận: Xong rồi! Thằng nhãi này chắc chắn là toi rồi! Nhưng mình đã dùng đến khả năng lớn nhất có thể thao túng thiên địa linh năng, phải xuất bớt ra, bởi vì lớp thiên địa linh năng này ngay cả nhục thể của mình cũng gánh không nổi! Thật vất vả chống đỡ luồng sóng đầu tiên, Đỗ Tuyệt vội vàng thu tay lại, sau đó trong lòng lo lắng không yên.
Nhưng lại thấy Quân Mạc Tà đột nhiên giật giật, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên, trên môi vẫn còn vết răng rướm máu, khóe mắt trợn trừng, sắc mặt trắng bệch kèm theo cả tái nhợt, rõ ràng rõ ràng thấy được bộ dạng như vừa chết đi sống lại. Nhưng... Nhưng! Nhưng... lại không bị làm sao! Lại không bị làm sao! Như thế nào lại không bị làm sao??? Điều này sao có thể? Đỗ Tuyệt trố mắt nhìn tiểu quái vật trước mắt, suýt nữa thì khiếp sợ không nói lên lời!