: Huy0988
Biên Tập: Maison
Huynh đệ! Đây là một từ dị thường ấm áp! Huynh đệ là cái gì? Núi đao cùng nhau qua, biển lửa cùng nhau bước, áp lực cùng nhau gánh, có phúc chưa chắc cùng hưởng, nhưng nếu có họa, thì cùng đảm đương! Huynh đệ, hai từ này không cần nói, chỉ cần làm!
Tiếng vó ngựa cất lên, một con ngựa chạy như bay tới, càng chạy càng gần. Người cưỡi ngựa râu tóc bạc trắng, vóc người khôi ngô, đúng là Đường gia gia chủ, Đường Vạn Lý Đường lão gia tử.
Đường lão gia tử "Hô" một tiếng nhảy xuống ngựa, nhảy xuống trước mặt Đường Nguyên, vẻ mặt tức giận, thở hỗn hển nói: "Ngươi cái tên nghiệt chướng này! Vẫn còn bất học vô thuật không biết nặng nhẹ ư? Còn không theo ta trở về!"
Đường Nguyên rụt đầu lại, nói: "Xin gia gia chờ một lát, đợi Quân bá phụ được tế bái xong, ta lập tức trở về Quý Tộc Đường."
"Ngươi cái đồ hỗn trướng, còn dám cò kè mặc cả với gia gia ta!" Đường lão gia tử tức giận đến râu mép rung rung, xanh mặt vung tay lên.
"Gia gia... Ta không thể theo ngài trở về, ít nhất thì lúc này không được!" Đường Nguyên mấy năm gần đây mặc dù đã từng trải qua nhiều tình cảnh, vẫn là có chút sợ hãi gia gia của mình, nhưng rồi hắn lại ngẩng đầu, lấy lý để tranh luận
"Gia gia ngài vì Bệ Hạ có thể vào sinh ra tử, có thể không để ý đến gia tộc, không để ý đến tánh mạng, tùy thời đều có thể làm bất cứ chuyện gì, đó là bởi vì Bệ Hạ đối với ngài có ơn, lại có tình huynh đệ cùng vào sinh ra tử, tung hoành thiên hạ; đây chính là tình nghĩa giữa nam nhân với nhau, tôn nhi ta hiểu được. Nhưng... Ngài có thể vì Bệ Hạ làm bất cứ chuyện gì, thì ta vì Tam Thiếu cũng có thể như thế!!"
"Gia gia, các người có giao tình của các người, sinh mạng tương giao; mà chúng ta, thì có sự kiên định của chúng ta, sinh tử không rời." Đường Nguyên nói chuyện âm thanh tuy nhỏ, nhưng ngữ khí lại càng ngày càng kiên định
"Cũng như cho tới bây giờ ngài vẫn như trước kiên trì quy thuận triều đình, bao nhiêu năm rồi ngài cũng đều không thay đổi; tôn nhi cố nhiên khâm phục sự trung thành của ngài, nhưng ngài lại hy vọng cháu mình nay Tần mai Sở đi làm một tên tiểu nhân bỉ ổi để kẻ khác xem thường sao?"
"Ôi..." Đường lão gia tử đột nhiên kinh ngạc nhìn tôn nhi của mình, cánh tay vung lên rốt cục cũng không hạ xuống nổi.
Một hồi lâu, lão gia tử thở dài một hơi thật sâu, chán nản nói: "Nhưng ngươi... Nào biết được lợi hại trong đó..."
"Vừa rồi Tam Thiếu có nói với ta một câu: Hảo huynh đệ!" Đường Nguyên nét mặt sáng lên
"Ta đã từng có thân huynh đệ, huyết mạch ruột thịt, nhưng chưa bao giờ có một huynh đệ như vậy! Đây là người đầu tiên, có lẽ là người cuối cùng cũng không chừng... Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ có người coi ta như bằng hữu, càng chưa có người nào đem Đường Nguyên ta coi như huynh đệ, chỉ có Tam Thiếu là người duy nhất! Vô luận là lúc trước hay là bây giờ... Ta cũng nhận người huynh đệ này!"
Đường Nguyên trầm thấp nói: "Ta nguyện ý cả đời có một huynh đệ như vậy."
Hắn nhìn Đường lão gia tử, thấp giọng nói: "Tựa như ngài đối với huynh đệ vào sinh ra tử cũng là thế."
Đường Vạn Lý kinh ngạc đứng đó, đột nhiên cảm thấy đứa cháu trước mặt lại xa lạ như thế, lão luôn luôn xem đứa cháu này sớm đã phế đi, hết ăn lại nằm, không chịu tiến bộ, văn không được võ không xong, cái gì cũng tệ, cho dù lúc trước vì nguyên nhân Quý Tộc Đường mà bản thân có giá, cũng bất quá chỉ là con rối của Quân Mạc Tà mà thôi.