: Đường Ngọc Ninh
Biên Tập: Đường Ngọc Ninh
Quân Mạc Tà nhẹ nhàng thở dài, đem thi thể của Dạ Cô Hàn cùng Mộ Dung Tú Tú kéo lên cùng nhau, nhẹ nhàng đặt ở một bên. Động tác của hắn rất cẩn thận, cẩn thận, giống như là e sợ sẽ quấy rầy cuộc đoàn tụ dưới hoàng tuyền của hai người vậy.
Chờ sau khi an trí thi thể hai người xong, hắn quay đầu lại xem xét thương thế của công chúa Linh Mộng, không ngờ lại lấy làm kinh hãi, lúc này mới phát hiện ra, thương thế của công chúa Linh Mộng cũng trầm trọng như thế!
Đánh mất người thân nhất, đau đớn kéo dài hai thứ cùng đả kích mạnh khiến cho nữ hài kiều nhược phải ngất đi, hai đầu gối ở chân, không ngờ toàn bộ trực tiếp vỡ nát, có thể thấy được mạng nàng trước đã khó duy trì được, phải dùng ra biết bao nhiêu lực lượng!
Hơn nữa sau khi bị một luồng trùng kích cự đại mạnh mẽ đánh sâu vào, làm cho đầu gối vốn đã bị thương nặng lại bị nặng hơn, chỗ đầu gối da tróc thịt bong, xương trắng bạo xuất, thậm chí gân mạch cũng lồi ra, phiếm thành một màu đỏ cùng tím rất đáng sờ, trên đầu còn có một lỗ máu to khác, máu tươi chảy xuống trước đó giờ phút này đã ngưng kết, đóng băng lại cùng một chỗ với mặt đất, nhưng ở trung ương của vết thương, lại đang chảy máu ra không ngừng.
Thương thế cỡ này, độ trầm trọng của ngoại thương cũng đến mức như thế, nếu lấy góc độ tầm thường của thế gian mà nói, là thuộc loại không cách nào trị được, cho dù có thể trị được, cũng định chắc là tàn tật rồi! May mà có Quân Mạc Tà ở chỗ này, may mà Quân Mạc Tà gần đây công lực tăng nhanh, nếu không thật sự là thúc thủ vô sách, khó khăn ứng nguyện!
Quân Mạc Tà không dám chậm trễ, tay trái tìm tòi, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của công chúa Linh Mộng, một cổ linh lực hết sức tinh thuần dũng mãnh tiến vào trong cơ thể nàng, thong thả khôi phục lại thể năng của nàng.
Giờ khắc này, cố gắng bồi bổ tài nguyên mới là mấu chốt, Linh Mộng mất nhiều máu một khi nguyên khí không còn thì tính mạng quả là đáng lo. Lúc đó có muốn trị liệu thì phải tốn công tốn sức. Tay phải cũng không rảnh nên dùng niệm lực quét qua, toàn bộ tóc của Linh Mộng công chúa dính bết vào đất bị cắt hết, sau đó hắn ôm ngang lưng nàng nhấc lên.
Quân Vô Ý lúc này cũng bước tới hiện trường, kỳ thực tam gia đã đến một hồi rồi, hắn trơ mắt nhìn người bạn chơi đùa từ nhỏ Dạ Cô Hàn không quản đến bản thân tuẫn tình mà chết, nhưng không có khuyên can một câu.
Hai mươi năm trước, Quân Vô Ý từng chính mắt chứng kiến Dạ Cô Hàn cùng Mộ Dung Tú Tú cùng rơi vào bể tình, chứng kiến sự thâm tình cùng những lời thề non hẹn biển của hai người, lại càng chứng kiến cả cảnh hai người ly biệt, bất đắc dĩ, thống khổ, cuối cùng, cũng chính là cảnh tượng phân ái tình diệt của hai người, sau khi chết mới được tương tụ......
Đối mặt với việc hảo hữu của mình tìm chết, Quân Vô Ý sớm đã đoán trước được, nhưng hắn không có lên tiếng khuyên, bởi vì hắn biết, mọi khuyên giải đã không còn ý nghĩa, hôm nay Mộ Dung Tú Tú chết, Dạ Cô Hàn mất đi niềm tin sống sót, làm sao còn có thể tiếp tục sống được?