: Matsukari
Biên Tập: Matsukari
"Cạch", bình rượu bỗng nhiên bị đặt lên bàn, phát ra một tiếng vang thanh thúy "Mà bây giờ, nàng lại chọn đúng lúc này để rời ta đi tới Quân gia! Quân gia... đó là nơi nào cơ chứ? Nơi đó kẻ nào cũng muốn ta chết đi! Đều muốn giết ta! Mà nàng rõ ràng đi đến nơi đó đúng lúc giao thừa!"
Đầu của ngài gân xanh nổi lên, kích động run rảy. Ngài thở hổn hà hổn hển mấy lần, rốt cục cũng bùng nổ " Hơn nữa, nàng có biết nơi đó còn có Dạ Cô Hàn đang chờ nàng, đang đau khổ chờ đợi nàng"
Văn tiên sinh yên lặng không nói, chuyện này là chuyện bí mật của hoàng gia. Lão quản không được, lại càng không muốn quản. Chuyện duy nhất lão có thể làm cũng chỉ là lắng nghe. Mà hiện tại, thực sự hoàng đế bệ hạ đang cần một người lắng nghe như thế. Vì vậy lão thành thực ngồi sắm vai này.
"Sinh mệnh của trẫm cũng gần đi tới bên kia cuộc sống rồi, tùy thời đều có khả năng ra đi! Quân Mạc Tà tiểu tử kia hẳn là tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ta!"
Hoàng đế bệ hạ thở hổn hển, trong mắt lòe ra vẻ điên cuồng mà đi đi lại lại ở trong phòng, chả có chút nào cái dáng vẻ ung dung uy nghiêm của ngày xưa nữa. Hiện tại, ngài giống như là một con sử tử đột nhiên bị nhốt vào chuồng sắt, nóng nảy mất bình tĩnh mà nổi giận.
"Giết nàng!" Ngài đột nhiên dừng lại, đứng lại, từ trong kẽ răng nói thật nhỏ ra những lời này, hai con ngươi đỏ rực!
Bỗng nhiên ngẩng đầu lên, Văn tiên sinh sợ hãi cả kinh, lão không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy Hoàng Đế bệ hạ của Thiên Hương đế quốc, rõ ràng bệ hạ cũng đã bị dằn vặt đến hầu như sụp đổ hình tượng nam nhân của chính mình!
"Giết nàng!" Hoàng Đế bệ hạ lại nói một lần, lúc này đây, giọng nói đúng là càng rõ ràng, hai mắt lòe ra hàn quang, tàn khốc mà đắc ý, mang theo một dáng vẻ b**n th** của kẻ lấy việc giết người làm vui.
Lão nhìn chằm chằm vào Văn tiên sinh, đột nhiên tiến lên hai bước, hai tay nhanh nhẹn đặt lên vai Văn tiên sinh, khẩn cầu nói: "Văn huynh, nhờ vả ngươi giúp ta g**t ch*t người này!"
Văn tiên sinh khiếp sợ không nói nên lời, chính xác là trước lúc lão đi, Hoàng Đế bệ hạ yêu cầu lão làm một việc cuối cùng cho bản thân! Mà chuyện này cuối cùng lại là...giết Hoàng Hậu của chính mình! Giết một người mà chính ngài mới vừa rồi còn yêu thương đến chết đi sống lại, nữ nhân ngài yêu đến cuồng dại!
Một chuyện hoang đường quá mà!
"Vì sao?" Văn tiên sinh cảm thấy âm thanh của mình sau khi nói ra mồm miệng chợt khô khốc.
"Vì sao ư? ha ha ha ha...." Hoàng Đế bệ hạ ngửa mặt lên trời cười cuồng tiếu, rồi lớn tiếng nói
"Từ xưa đến nay, thắng làm vua thua làm giặc, đây là thiên cổ chí lý không bao giờ thay đổi! Nếu là Quân gia không có quật khởi, như vậy, chỉ cần Quân gia hợp theo lí lẽ mà diệt vong ở Thiên Hương, như vậy mọi giá trị mà Quân gia có thể để lại ở quân đội cũng tự nhiên mọi thứ trở thành của quốc gia!"
" Chỉ cho đến lúc đó, ta mới rốt cuộc không cần lo lắng có người có mưu đồ đoạt ngôi, lại càng không nhất định sầu lo cái gì là uy thế giữa quân và thần, mà vẫn còn có thể có được đầy đủ chiến lực cường hãn để bình định thiên hạ! "
"Lấy hùng tài đại lược của ta, trong vòng vài năm, diệt Vũ Đường, thôn tính Thần Tứ như chuyện trở bàn tay! Nhưng trời xanh trêu người, Quân gia lòi đâu ra một tên Quân Mạc Tà, để cho nỗ lực bao năm của ta như nước chảy về bi*n đ*ng!"