: Matsukari
Biên Tập: Matsukari
"Ai…"Hoàng hậu thở dài một hơi sâu sắc, nhìn vào con gái, bất chợt một cảm giác vô lực từ tận đáy lòng tràn ra: Lẽ nào, mẹ con chúng ta, đều chung số phận hay sao? Thậm chí Mộng nhi so với ta càng thêm bất hạnh? Ta còn có Hàn huynh để mà quyến luyến, ít nhất ta còn có thể yêu,nhưng Mộng nhi từ đấu tới cuối ( ta không thích đuôi ^^) yêu đơn phương, rất thảm thương.
Mộ Dung Tú Tú lẳng lặng cân nhắc hồi lâu, chậm rãi đứng dậy, cực kì yêu thương nhìn con gái, thong thả qua lại mấy lần, đột nhiên trong anh mắt lóe lên tinh quang hung ác c*̀ng điên cuồng, nhìn theo khía cạnh khác, nhìn lại gương mặt c*̉a hoàng hâu, vốn là trước kia khuôn mặt c*̉a bậc mẫu nghi thiên hạ vạn phần đoan trang, nhưng trong lúc này lại dữ tợn không biết bao nhiêu.
"Cả cuộc đời này c*̉a ta đã sớm bị hủy hoại hoàn toàn bởi bàn tay c*̉a người đàn ông kia!(DG:Ta c*̃ng mún hủy…T_T)Chẳng lẽ ta còn mún thấy con gái ta khi còn sống, c*̃ng giống ta bị hủy hoại dưới tay con người ấy hay sao? Đây là con gái duy nhất c*̉a ta, c*̃ng là toàn bộ tâm sức c*̉a ta tại đây!"
Nàng yên lặng suy nghĩ, ánh mắt càng lúc càng bi thương c*̀ng điên cuồng: ta phải cố gắng hết sức vì con gái ta, cho dù không được việc, ít ra ta c*̃ng đã toàn lực làm hết bổn phận c*̉a người mẹ!
Tâm tình nàng rất kích động, mà vẫn kịch liệt thở mạnh một hơi, âm thanh thở gấp này, giống như là xé toang yết hầu, như dốc cạn sức lực vậy!
" Mẫu hậu?" Linh Mộng công chúa lo lắng ngẩng đầu lên.
"Không việc gì! Thật sự không việc gì!" Hoàng hậu c*́i thấp đầu, giống như không dám để con gái trông thấy ngọn lửa trong mắt mình, chầm chậm khoát tay, nói:"Không cần bâng khuâng nữa, trời c*̃ng tối rồi, con về nghỉ sớm đi".
Nhìn thấy con gái nghe theo mà đi ra một cách thê lương, dần biến mất trong tàm mắt chính mình, trái tim c*̉a hoàng hâu nương nương c*̃ng phảng phất như muốn vỡ nát, cắn răng, trên má thơm có một thoáng hồng lên, rốt cuộc c*̃ng đã hạ quyết tâm.
Nàng đứng lên, cự tuyệt sự hầu hạ c*̉a cung nữ, tự mình khoát thêm cái áo khoác, bất chợt lạnh lùng nói:" Gọi kiệu, ta muốn rời hoàng cung, tới Quân gia!"
"Hoàng hậu nương nương, lúc này có thể…Hiện tại đã là đêm khuya…"Cung nữ hoảng sợ nhìn lên nói.
"Lời c*̉a ta, ngươi không nghe thấy?" Hoàng hâu trừng mắt, quát. Từ lúc nàng tiến cung, đây là lần đầu tiên nàng dùng thanh sắc ( lời nói + sắc mặt) như thế để nói chuyện.
"Vâng, nô tì đi ngay".Cung nữ sợ đến mức gần như nằm liệt trên đất, vội vã chạy khỏi.