: Matsukari
Biên Tập: Maison
Đông Phương Vấn Tâm sảng khoái cười ha hả, một tay nắm lấy tay Quản Thanh Hàn kéo vào trong ngực, hớn hở nói:"Đúng vậy, đúng vậy, ta đã chờ ngày này lâu lắm rồi, ta sắp có cháu bồng rồi, ha ha ha".
Trong sân nhỏ c*̉a Quân gia Quân tam thiếu, Dạ Cô Hàn lẻ loi ngồi trên ghế đá hát một ca khúc tình sầu không tên, trên gương mặt âm trầm c*̉a hắn c*̃ng ẩn ẩn có chút cô độc, nhưng đôi mắt hắn lại nóng rực nhìn chằm chằm lên bàn đá. Mặt trên có vết tích c*̉a chữ viết.
Lúc mọi nhà đoàn tụ. Dạ Cô Hàn dùng thanh tiểu đao khắc, chỉ thấy trên mặt bàn đá đầy chữ nhưng chỉ có một cái tên: Tú Tú.
Bất chợt không gian bốn phương tám hướng tràn ngập mùi rượu, Dạ Cô Hàn đau đớn nở nụ cười ném tiểu đao xuống, đưa vò rượu nồng ở dưới chân lên miệng tu ừng ực. Yết hầu hắn phập phồng không ngừng nuốt xuống, nhưng ánh mắt hắn vẫn nhìn đăm đăm vào cái tên trên bàn đá. Rốt c*̣c, rượu hết, người say.
Hắn nhẹ nhàng úp gương mặt c*̉a mình lên trên bàn đá, áp thật sát vào những con chữ lạnh lẽo viết trên đó mà thầm gào thét khan cả cổ " Tú Tú"...
Những giọt nước mắt yên lặng rơi xuống, không một tiếng động lắng đọng vào những vết khắc trên mặt bàn. Ngay vào lúc đó, nơi ấy từ từ ngưng đọng lại hình thành một dòng băng nhũ lấp lánh "Tú Tú".
***
So ra mà nói, từ trong Quân gia mặc dù vừa phát ra một lời tuyên bố thì c*̃ng hoàn toàn làm đảo lộn bão táp trong một cõi thiên hạ. Có thể nói, người khởi xướng Quân Tam Thiếu gia mà phát ra một đạo tuyên bố thì cả thiên hạ lập tức loạn lên, thiên hạ vốn loạn sẽ lại càng thêm loạn!
Nhưng Quân gia, người khởi xướng như thế giờ phút này lại có thể coi là kẻ nhẹ nhõm nhất! Chí ít là hiện tại, nhưng nơi khác các gia tộc đều đã cảm thấy bất ổn.
Trong hoàng cung, hoàng đế bệ hạ đứng trước một bàn ăn hết sức xa hoa, thịnh soạn rượu và thức ăn mà cau mày "Ăn không biết ngon, cho dù có miễn cưỡng nếm thử thì trẫm cũng không có hứng thú ăn uống. Quân gia đang quật khởi cực nhanh mà lại chẳng có chút cản trở nao, thiệt giống như một ngày ngàn dặm vậy"
Năm đó ở Thiên Hương thành, Quân gia bất quá c*̃ng chỉ là một thế gia hết sức bình thường thôi. Cho dù được gọi là " Một nhà bốn vị thần tướng, ba đời sáu nguyên soái" đẹp đẽ đến thế nào chăng nữa, nhưng bất quá c*̃ng chỉ là hư danh, có chăng thì c*̃ng chỉ là thần tử dưới trướng c*̉a triều đình mà thôi.
Nhưng hiện tại, Quân gia đứng trước thiên hạ mà tuyên bố "Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!" Đây không nghi ngờ là một cái tát trắng trợn dành cho hoàng thất!
Nếu là không có đủ thập phần danh tiếng thì sao dám đối mặt với thiên hạ mà tùy tiện thể hiện sự uy hiếp bực này một cách không kiêng nể gì cơ chứ?
Tuy rằng rất không muốn phải thừa nhận điều này nhưng Thiên Hương Hoàng đế Bệ hạ c*̃ng phải thừa nhận rằng, hiện tại thế lực c*̉a quân gia đã sớm không còn có thể bị hoàng quyền ràng buộc nữa rồi! Thậm chí, bây giờ hoàng quyền còn muốn dựa vào Quân gia mà sống.
Hơn nữa, lần trước, tại cổng thành Thiên Hương, Nhị hoàng tử ở cổng thành bị người ta dọa cho đến vãi ra quần. Quân Mạc Tà căn bản là không thèm che giấu gì hết, cứ thế mà dẫn theo hai kẻ gây chuyện nghênh ngang đi trở về Quân phủ mà không có đến một lời giải thích, làm như đây không có chuyện gì xảy ra.