Biên Tập: Maison
"Bốp! Bốp Bốp!" Quân Mạc Tà bên này vừa mới giơ bàn tay lên thì Hàn Yên Mộng đã nhanh chóng vỗ ba cái liền rồi sung sướng cười ha ha giống như là một con mèo thành tinh ăn trộm. Mắt ngọc nhấp nháy dương dương tự đắc "Ngươi thua rồi!"
Tiểu la lỵ cười khành khạch tuyên bố "Ta bây giờ nói cho ngươi biết, ngươi nhất định thua!"
"Làm sao lại thua được?" Quân Mạc Tà buồn bực nhìn nha đầu tự bán chính mình để giúp thiên hạ mà cực kỳ bình tĩnh khẳng định "Ta làm sao thua được!"
"Hừ hừ, ngươi không thua sao? Cạp cạp, người mà ngươi muốn thì căn bản là không có! Hôm nay Hàn tiểu cô cô sẽ dạy Mạc Tà chắt nhi phải biết nghe lời. Việc này quyền chủ đạo căn bản là không nằm trong tay ngươi. Người như vậy, ta nói không có thì sẽ không có, mà kể cả có rồi cũng thành không có, hiện tại đã biết chưa?!"
Tiểu la lỵ ngửa mặt lên trời cười phá lên.
"Làm sao mà lại không có đây? Người thích hợp khẳng định là có, dù thế nào cũng không thể không có. Bởi vì Ngân Thành công chúa hình như là có hai người chứ?" Quân Mạc Tà ôm lấy bả vai, cười gian một tiếng
"Trừ tỷ tỷ của ngươi ra, không phải còn có Hàn tiểu cô cô ngươi sao? Chẳng lẽ là ta nhìn lầm rồi? Ngươi kỳ thật là Ngân Thành thiếu gia? Chứ không phải là nữ?"
"Ngươi mới không phải nữ! Ah? Ah, ~~~ ngươi nói gì? Ta? Ta ta...?!!!" Hàn Yên Mộng phản xạ có điều kiện thốt ra một câu cãi lại rồi đột nhiên há hốc mồm cứng lưỡi, còn tay thì bưng kín miệng. Vẻ vênh váo đắc ý tươi cười trong nháy mắt đóng băng trên mặt, sau một khắc cũng lại tràn đầy nỗi hoảng hốt lo sợ!
Luôn luôn minh mẫn, nhưng lại quên chính mình. Hoặc là phải nói, Hàn Yên Mộng cho tới bây giờ không hề lo lắng nghĩ mình lại cũng nằm trong số người đó...
"Hàn cô nương, ngươi bây giờ khẳng định đã biết ta nói người thích hợp kia là ai rồi? Như vậy xin mời ngươi mau chóng đem cho ta nữ nhân kia, hừ, cũng nhân tiện là tiểu lão bà của ta đó. Trói nàng ta lại rồi đưa đến phòng của ta"
Quân Mạc Tà nói nghiêm túc "Đây chính là việc lớn quan hệ đến danh dự chí cao của Ngân Thành! Hy vọng cô nương nhanh chóng làm xong chuyện này. Ta tin tưởng ngươi, vô cùng tin tưởng ngươi nói được làm được! Bởi vì Hàn cô nương luôn luôn giữ lời hứa đáng giá nghìn vàng"
Hàn Yên Mộng vẻ mặt tối sầm, ngón tay run rẩy, trong mắt thần sắc biến đổi đi biến đổi lại. Đột nhiên đến lúc này mới nhớ ra thì đỏ mặt, nàng đảo mắt suy nghĩ cân nhắc hồi lâu rồi bỗng ôm bụng, vẻ mặt đau đớn mà nói
"Ai yêu... Làm sao đột nhiên đau bụng thế này, ta phải trở về phòng nghỉ ngơi đã... Ai da, làm sao lại đau như vậy...." Vừa nói, nàng cong người khom lưng ỉu xìu xìu muốn đi.
"Hàn cô nương, ngươi bụng đau cũng đừng lo quá. Nhưng ngàn vạn lần chớ quên tiểu lão bà của ta. Ca ca ta còn chờ đây... khà khà, nhớ trói chặt vào nhé..." Quân Mạc Tà ở đằng sau cao giọng nhắc nhở, Hàn Yên Mộng tất cả đều coi như không nghe thấy, thoắt cái nhanh như chớp đã chạy không tháy bóng dáng...