Biên Tập: Maison
"Hồng trần... Si tình..." Độc Cô Tiểu Nghệ cầm khúc phổ, nhìn ca từ rồi bắt đầu khe khẽ hát. Bên cạnh, Quản Thanh Hàn lần thứ hai khoan thai thổi tiêu theo tiếng hát của Độc Cô Tiểu Nghệ. Có tiếng tiêu mềm mại dịu dàng hòa vào lại càng tăng thêm sức cuốn hút.
Khi ca khúc kết thúc, mọi người lại cảm thấy dư âm vẫn vấn vương thoả ước mong nguyện. Nếu có nói lúc này mà dư vị còn lượn lờ ba ngày không dứt thì cũng không quá đáng.
"Vấn thế gian tình vi hà vật, trực giáo nhân sinh tử ba hứa! (Hỏi thế gian tình đời là gì, nói cho người biết sinh tử hôn nhân)!" Đông Phương Vấn Tâm đột nhiên rơi lệ lẩm bẩm "Tình là gì! Tình là gì!... lẽ nào... tình chính là chuyện dằn vặt người đời sao?"
Quân Mạc Tà thở dài nói ngân nga
" Vấn thế gian, tình vi hà vật? Trực giáo nhân sinh diệt, tương hứa! Thiên nam địa bắc song phi khách, lão sí kỷ hồi hàn thử; hoan nhạc thú, ly biệt khổ, tựu trung canh hữu si nhi nữ; quân ứng hữu ngữ, miểu vạn lý tằng vân, thiên sơn mộ tuyết, chích ảnh hướng thùy khứ?"
( Tạm dịch:
"Hỏi thế gian, tình là chi?
Nói cho người đời mất được!
Trời nam đất bắc đôi chim én,
Cánh già mỏi mấy phen rã rời;
Vui gặp gỡ, khổ chia li,
Biến đổi trong tim tình si thiếu nữ.
Quân hô đồng ý, vang vạn dặm tầng mây.
Thiên Sơn mộ tuyết, lẻ bóng nhìn ai đây? " MS)
Đông Phương Vấn Tâm đột nhiên nghe thấy ca từ như vậy, đúng là như mê mẩn, nghiền ngẫm từng chữ từng chữ, trở về chỗ cũ, tự hỏi ý tứ trong đó. Nàng ngơ ngác đứng, đột nhiên trong mắt từ từ tràò ra lưng tròng, chầm chậm rơi xuống đất.
Nàng đột nhiên lại xoay mình ù té chạy trở về trong phòng, chỉ nghe thấy một trận tiếng khóc cực kỳ bi thương truyền tới:
"Quân hô đồng ý, vang vạn dặm tầng mây.
Thiên Sơn mộ tuyết, lẻ bóng nhìn ai đây?"
" Vô Hối! Vô Hối... chàng để cho ta cô đơn một mình... Ta làm thế nào mà đối mặt với thế gian, với mưa gió phong sương thiên hạn đây?"
"Mạc Tà, chàng nói bá mẫu... liệu có thể...?" Quản Thanh Hàn lén lút hỏi Quân Mạc Tà, trong giọng điệu để lộ ra vẻ lo lắng tràn trề, lại còn bao hàm chút vị oán trách. Hiển nhiên là quái lạ việc Quân Mạc Tà khơi gợi chuyện thương tâm của Đông Phương Vấn Tâm.
Quân Mạc Tà thở dài nói "Mẫu thân trong thời gian vừa rồi chủ yếu là gắng đè nén đau thương, cố tình cười nói; miễn cưỡng vui vẻ, thật sự là quá mệt mỏi. Nếu mà cứ kím nén như vậy quá lâu thì mới chính thức xảy ra vấn đề; phải biết rằng tình như dòng nước xiết, chặn không bằng khơi thông. Đơn giản không bằng để người xúc động tâm tình, triệt để phát phát tiết ra ngoài, chỉ cần có thể khóc được thì sau này sẽ dễ dàng rất nhiều"
Quản Thanh Hàn cùng với Độc Cô Tiểu Nghệ, Hàn Yên Mộng bừng tỉnh mà gật đầu, cảm giác điều đó có lí sâu sắc.
Trong yên lặng hoàn toàn, một tiếng tiêu trong trẻo mềm mại đột ngột nổi lên, khoan thai vang đi tứ phương liên miên không dứt. Đó chính là khúc "Vô Hối Vấn Tâm": hỏi thế gian, tình ái nơi đâu?
Cách tiểu viện một bức tường, một kẻ si tình khác là Dạ Cô Hàn hình dung tiều tụy gấp nhiều lần đang ngây ngốc đứng dưới gốc cây. Cho dù những cánh hoa tuyết trắng ngần rung động rơi xuống trên đầu, luồn vào cổ của hắn thế nhưng hắn như chẳng có cảm giác gì.