: Haclaotu
Biên Tập: Maison
Nguyễn Dương trực tiếp giống như một con sư tử cuồng bạo khi bị một cây sắt nung đỏ nhét đít a, 'oa nha nha' một tiếng bạo hống, cả người tựa như trong chốc lát đã phình to ra. Dây ngọc quan buộc tóc "Phanh" một tiếng nổ tung, tóc dài dựng đứng tung bay trong gió, giống như thủy tảo nơi đáy biển bỗng nhiên gặp gió lốc vậy.
"Đê tiện xấu xa Mã Giang Danh, đáng chém trăm ngàn đao, ngươi cái thằng âm hiểm bỉ ổi, tiểu nhân, chết cha mày đi!" Nguyễn Nhị gia trợn mắt như muốn rách ra, hét lớn một tiếng, hai mắt trợn tròn, đúng là hoàn toàn chỉ công không thủ, mười phần là dạng liều mạng. Tung ra thu vào đều điên cuồng tấn công.
Thành rồi!
Quân Mạc Tà rời khỏi chuồng ngựa chiến, cực kỳ đắc ý tự đắc. Xem tư thế ba người này, không đánh đến một người chết thì tuyệt đối không thể bỏ qua. Bản thiếu gia đã sơ bộ hoàn thành…
"Thế nào, thủ đoạn của bản thiếu gia không tệ đúng không? Xem hiểu được không?" Quân Mạc Tà dương dương tự đắc truyền âm hỏi Sở Khấp Hồn, chỉ cần bày mưu tính kế một chút là có thể dịnh đoạt quyết thắng ngoài ngàn dặm, nghe âm thanh thế nào cũng thật là quá lộ liễu.
"Cái gì? Ngươi nói ba người này tranh chấp là do ngươi gây nên a?" Sở Khấp Hồn cả kinh, suýt nữa bộc lộ ra thân hình, hắn lúc này đang thi triển ra độc môn diệu pháp, đem bản thân ẩn núp ở một gốc cây nho nhỏ ở đầu chái sau cây Thù Du khô, tùy thời chuẩn bị ra tay đánh lén.
Nhờ gió tuyết đầy trời che dấu, cư nhiên không người nào phát giác ngay ngoài hai mươi trượng còn ẩn giấu một vị sát thần. "Đương nhiên, bản thiếu gia bất qua chỉ là thi triển tiểu kế, để ba người kia chơi trò chó cắn chó." Quân Mạc Tà tiếp tục truyền âm, cực kỳ đắc ý.
"Ngươi rốt cuộc là làm sao được thế?" Sở Khấp Hồn tò mò không thôi. Đây cũng không phải là thủ đoạn, đây qua thực là kỳ tích a! Vô thanh vô tức đã khiến cho bọn họ chó cắn chó đến ầm ĩ, kh*ng b* nhất là vị lão gia này còn không có bại lộ…
"Ta có thể đấu trí thì hà cớ gì phải dụng man lực? Phải biết bản thiếu gia luôn luôn túc trí đa mưu, bản thiếu gia bất quá chỉ là mô phỏng thủ pháp thi triển ám khí của Mã Giang Danh, sau đó lấy một thanh băng tuyết hóa châm xuyên thấu lỗ "cúc hoa" của vị Nguyễn lão nhị này… Bọn chúng liền người mình đánh người mình rồi, ha ha ha, thật sự là náo nhiệt a…" Quân Mạc Tà cười đắc ý.
"Lỗ "cúc hoa"? Cái gì là lỗ "cúc hoa"?" Sở Khấp Hồn dù sao cũng là dân bản xứ Huyền Huyền đại lực, lại làm sao hiểu được cách dùng từ văn minh có ý nghĩa gì chứ. Trong lòng còn đang suy nghĩ: Trên thân người còn mọc cúc hoa sao? Xuyên thấu lỗ "cúc hoa" có thể có tác dụng lớn như vậy ư??? Vậy sau này mình còn muốn mang theo bên mình mấy trăm đóa hoa cúc mới được…
"Chính là… chỗ lỗ đít ấy… hiểu chưa? Thật là thô lậu quả văn quá đi.! Phải bắt một văn nhân mặc khách như bản thiếu gia phải nói những từ ghê tởm đó hử!" Quân Mạc Tà cười bỉ ổi một tiếng, hết sức vui mừng nói: "Ngươi không biết là chỗ kia hình dạng rất giống một đóa cúc non nở rộ sao hả? Nhớ kỹ, sau này gọi chỗ kia là cúc hoa, văn minh hơn a."