: Oxboa
Biên Tập: Maison
" Sát khí tương đối đậm đặc! Nhưng hết lần này tới lần khác không thấy bất luận cái gì có mùi máu tươi, cực kỳ cổ quái!"
Trong đó một vị áo tím sắc mặt căng thẳng đang ra sức tìm kiếm, cảm giác được không khí ở đây có chút dị thường, sau nửa ngày mới nói
"Hai cỗ sát khí cường đại khác nhau khuấy động chao đảo ở chỗ này, xem ra đúng là hai người này giao thủ, về phần nữ nhân lại không có tham gia chiến đấu... Mã Giang Danh, đồ chó chết nhà ngươi ngoài việc ra ngoài tìm nữ nhân hành hạ đến chết thì còn có thể làm được cái gì?"
Trong lúc hắn đang tìm kiếm khí tức, nói nửa câu thì còn nghe được, nửa câu sau làm Mã Giang Danh không khỏi cực kỳ không vui. Trên thực tế,vừa thấy thì hắn cũng đi tới đây, lại là tên b**n th** Mã Giang Danh này nên trong lòng hai người áo tím đã không hài lòng. Như thế nào lại phải cùng cái tên rác rưởi b**n th** này đi cùng một đường đây?
"Nguyễn lão nhị, ngươi là có ý gì?" Mã Giang Danh nham hiểm đảo mắt đánh giá đầy khinh bỉ "Lão tử thích ngược đãi nữ nhân, với ngươi có quan hệ sao? Ngươi không lý do liền chĩa mũi nhọn vào ta, là có ý gì?"
Hai người áo tím thì một người tên là Nguyễn Ẩn, một người tên là Nguyễn Dương; đúng là anh em ruột thịt, lão đại so với lão nhị chỉ sinh sớm hơn nửa canh giờ. Người thế hệ trước đặt cho một cái tên hiệu: Âm dương đều nhuyễn!
Nguyễn Dương là người vừa nói xong thì hừ một tiếng, xem thường đáp lại "Mã Giang Danh, nhìn cái bộ dạng dâm tiện của ngươi khi nói những lời này thì lão phu cũng không được phản ứng ngươi sao!"
"Lão phu có dâm tiện tiếp thì cũng không có dâm với muội tử các ngươi, liên quan cái rắm!"
"Ngươi nói cái gì?" Nguyễn Ẩn, Nguyễn Dương hai người đồng thời ngẩng đầu, tay đè chuôi kiếm, hung hăng nhìn chằm chằm Mã Giang Danh: "Mã Giang Danh, hôm nay ngươi phải trả giá thật nhiều vì những lời nói của mình!"
Người áo bào trắng cầm đầu bên cạnh vội hòa giải: "Các ngươi làm cái gì vậy? Trước mắt chính là đối đầu kẻ địch mạnh để rửa sạch sỉ nhục cho Tam đại thánh địa. Có cùng kẻ địch thì cứ nhất trí nhằm vào chúng. Làm sao chỉ dăm ba câu là đã đấu đá lẫn nhau rồi? Tất cả mọi người nói ít đi một câu thì cũng sẽ không có chuyện gì?"
Đồng thời trong nội tâm cũng âm thầm buồn bực: xem ra tốp phân chia cho mình nếu không phải b**n th** thì cũng là cuồng nhân! Không ai phục ai, căn bản không cách nào phối hợp!
Chính mình chỉ là thống lĩnh tạm thời, nhìn hoạt động của mấy người này căn bản không có bất luận khả năng kiềm chế thì đúng thật sự là đồ phá hoại cực kỳ!
" Bạch Vô Tâm! Ngươi dựa vào đâu mà nói, thực sự coi mình là thống lĩnh à! Bớt lo chuyện người khác đi!" Quả nhiên cả ba đều hướng về người áo bào trắng cùng rống.
Bạch Vô Tâm tím mặt, tức giận phất ống tay một cái hừ lạnh nói: " Tốt tốt tốt, vậy các ngươi đánh nhau đi. Hôm nay đánh cho long trời lở đất lưỡng bại cầu thương, không chết không thôi. Tốt nhất khi đánh xong sẽ gặp Sở Khấp Hồn tiểu tử kia, cũng tiện để cho hắn đến tham gia náo nhiệt, kiếm chút tiện nghi".
Ba người này trên đường đi đã có nhiều lần thiếu chút nữa vung tay, cũng không biết là có số xung khắc với nhau hay là như thế nào, dù sao từ đầu tới đuôi cũng không có lúc nào được yên.