: Chickcannibal
Biên Tập: Maison
Loại cảm giác này thật sự kì diệu, nó làm cho tâm tình của Sở Khấp Hồn xưa nay như giếng nước tĩnh lặng cũng không khỏi run rẩy trong giây lát.
" Nếu đã quyết định ngưng chiến, ta nghĩ là ta muốn hỏi thăm ngươi một chuyện!".
Quân Mạc Tà thu hồi thần kiếm của mình, hôn lên thân kiếm một cái, trong bụng cười thầm, hôm nay chính mi đã cấp cho ca ca ta chút mặt mũi. Lúc nãy bảo kiếm của Sở Khấp Hồn vừa mới thấy mi đã trực tiếp dựng cờ hàng!
Vì sao gọi là phong thái Kiếm Hoàng ( hoàng đế của kiếm)? Vì sao gọi Quân lâm thiên hạ ( vua trong thiên hạ), thật là sung sướng! Ông trời thật muốn dọa chết ta đây mà!"
"Chuyện gì?" Sở Khấp Hồn ngẩng đầu, thản nhiên nhìn hắn, cuộc chiễn đã kết thúc, sát thủ Chí Tôn nháy mắt liền khôi phục lại vẻ bình tĩnh trước kia
" Ngươi được người đời gọi là sát thủ chí tôn, lấy việc giết người làm cái nghiệp của mình. Vậy tổ chức đệ nhất sát thủ Huyền Huyền đại lục Huyết Kiếm Đường có phải là người của ngươi hay không? " Quân Mạc Tà trầm giọng hỏi, trong mắt mơ hồ lóe lên huyết quang.
"Ngươi đang xem thường ta, lại còn quá đề cao mấy bang phái hỗn tạp kia? Chẳng lẽ ngươi cho rằng Sở Khấp Hồn ta chịu mất mặt lập quan hệ với bang hỗn tạp kia sao? Bọn họ xách giày cho Lão Tử đây cũng không đủ tư cách!" Sở Khấp Hồn có chút bất mãn trừng mắt liếc hắn một cái
"Nhất kiếm thiên lí lộ, quan san vạn lí đồ ( tạm dịch: Một kiếm ngàn dặm đường, qua vạn núi tứ phương); một người một kiếm, hưởng hết cô độc cùng giết chóc mới là Sở Khấp Hồn ta! Cái gì chó má Huyết Kiếm Đường, lão tử không biết!"
"Ta đây an tâm; may mắn là không có quan hệ. Nếu không, cho dù là ta có thích ngươi thì ngươi cũng không thể không chết!" Quân Mạc Tà trong lòng nhẹ nhõm, lẫm liệt nói "Haha, coi như ngươi không muốn tiếp tục giết ta thì không nghi ngờ gì hôm nay ta cũng phải chết. Ta chưa bao giờ từng tham vọng quá đáng rằng sau hôm nay có thể sống sót mà tung hoành giang hồ được nữa. "
Sở Khấp Hồn cười ha ha, sắc mặt trở nên ðiềm tĩnh
" Ta phải gánh vác nỗi oan ức thay ngươi, Tam Ðại Thánh Ðịa vì muốn giết ta trước sau đã xuất động không dướii ba trãm cao thủ! Ta phải mò lên vùng núi để tránh những vùng dân cư đông đúc, sau đó lại bị truy đuổi, từng bước từng bước bị bọn họ bốn mặt bao vây tại chỗ này"
" Lúc trướcc có thể nói là giơ đầu chịu báng thay cho ngươi, nhưng lúc này ta đã ra tay giải quyết ba gã cao thủ Chí Tôn Thượng Thừa cao thủ của Mộng Huyền Huyết Hải, song phương không thể đội trời chung được nữa. Nơi này hoang vu rộng lớn trải dài vạn dặm núi sông, có lẽ là chốn có phong thủy tốt, có thể chôn hạ được Sở Khấp Hồn ta! "
Hắn nói xong chuyện sinh tử của mình, biểu hiện trên mặt chút nào thay đổi, vẫn lãnh khốc tự nhiên như cũ, giống như chuyện vừa nói xong cùng hắn chút nào không liên hệ nào cả. Làm một đời vua sát thủ, đối với sinh tử, hắn đã sớm hờ hững. Vô luận sinh tử của mình hay là sinh tử của kẻ khác đều nhý vậy.
Quân Mạc Tà hỏi "Vậy sao ngươi không trốn vào phố xá sầm uất?Trốn tránh vào đấy lúc đầu tuy có khó khãn,nhưng lẩn vào giữa thành đông đúc thì cũng là chỗ không tồi?"
Sở Khấp Hồn ta há có thể là loại người tựa lũ trôm vặt như vậy sao? Sở Khấp Hồn ta là một sát thủ,người tốt ta đã từng giết, người xấu ta cũng giết nhưng trong đám bọn họ không có kẻ nào vô tội vì ta mà chết! Mặc dù ta giết người như ngóe nhưng những kẻ chết dưới kiếm của ta đều là những kẻ đáng chết!"