Biên Tập
Rừng sâu bên dưới, chợt lóe lên, cỏ dưới chân, lướt qua đã chẳng thấy tăm hơi, núi cao đá tảng, chỉ chớp mắt đã ở sau lưng, càng chạy đi thì lại càng thêm vắng, vắng đến hiu quạnh!
Cứ một đường mà đi, không để ý mà cả bọn đã chạy một đoạn thật xa. Theo Quân Mạc Tà dẫn đường, cả ba người nhập thành một đường thẳng mạnh mẽ đi xuyên qua gió tuyết. Đông Phương Vấn Tâm đang nằm trên lưng Mai Tuyết Yên càng lúc càng kinh ngạc.
Có con dâu quả nhiên là tốt! Lưng cõng một người trên vai đi cả trăm dặm nhưng tốc độ không hề giảm xuống, đã vậy hơi thở bình thường điều tức, tựa như không hề mất sức, so với hai tên gia hỏa đang tranh đấu nhau kia không hề chậm hơn, mà còn có vẻ thừa sức, nếu như chịu tung hết lực lượng ra, hoàn toàn dễ dàng đuổi kịp.
Bản thân ở sau lưng nàng, tận mắt thấy núi rừng cây cối từ từ hóa thành những bóng hình mơ hồ do lướt qua với tốc độ sao xẹt, tốc độ nhanh như vậy mà tự thân không thấy có chút gió tuyết táp vào mặt, cứ tự nhiên an nhàn như đang ngồi ở nhà vậy, nếu như không phải còn đang lo lắng cho con trai thì có khi đã ngủ mất không chừng, ngủ thật ngon, không vì dằn xóc mà tỉnh lại.
Xem ra mình đã có một cô con dâu huyền công đạt chuẩn, chắc chắc đã đến mức đăng phong tạo cực, trình độ kinh khủng khó lường, so với con trai mình cũng có phần vượt trội!
Thật sự không hiểu thằng nhóc này tán gái đã thần sầu bậc nào mà đem được cô nàng đầy đủ cả công dung ngôn hạnh, lại thêm cả khí chất cao ngời đến hoàn mỹ như vậy về nhà được. Quả thật là tiền đồ không lường trước được.
Đông Phương Vấn Tâm không hề biết đến thành tích giang hồ của nàng ta. Vị con dâu ngoan này chính là người lãnh đạo số một của Thiên Phạt sâm lâm, đối thủ số một của tam đại thánh địa – Tam Thánh Nhất Hung – chính là nàng, cả một đời bá chủ! Nếu như biết rõ ràng vậy thì rất có thể Đông Phương Vấn Tâm đã ngất rồi...
Phìa trước đột nhiên lộ ra một sơn cốc tà ám, thân ảnh Quân Mạc Tà tới đó thì không chút do dự lao thẳng xuống dưới. Sở Khấp Hồn theo sát phía sau, thân như cành liễu nhẹ nhàng rơi xuống như hoa tuyết.
Đến khi hắn rơi xuống đất thì đã thấy Quân Mạc Tà đứng ngay trước mặt, dùng một cặp mắt sắc như dao nhìn về phía mình.
" Tốc độ được lắm"
" Thân pháp không tồi."
Hai người không hẹn mà gặp cùng thốt ra khen lẫn nhau, trong lời nói ai cũng có chút không cam lòng. Trong tâm cả hai đều biết, trong trận chiến phân nhanh chậm này, đã hòa rồi!
Dù rằng có lợi thế đi trước thì Quân Mạc Tà cũng không bỏ xa Sở Khấp Hồn, mà Sở Khấp Hồn dù toàn lực đuổi theo cũng không bắt kịp Quân Mạc Tà! Vậy nên ở phương diện thân thủ thì hai người ngang ngửa nhau!
Mai Tuyết Yên lưng cõng Đông Phương Vấn Tâm nhẹ nhàng như gió lướt tới, tinh tế dừng lại cách hai người bọn họ mười trượng rồi lặng lẽ đáp xuống.
Quả đúng như phán đoán của Đông Phương Vấn Tâm, khinh công của Mai Tuyết Yên trên cả hai người bọn họ một bậc, nhưng nàng không muốn quấy rầy hai người so tài, nên không dùng khinh công đến cực hạn!