: Thần phong
Biên Tập: Thần phong
Y Cựu Cuồng thở dài: "Lần này trở về báo cáo chỉ sợ cả hai chúng ta đều bị phạt, không chừng còn bị giáng chức… bất quá như vậy cũng xem như là chuyện tốt, có thể dốc lòng tu luyện tăng tiến tu vi…"
Nhâm Bình Sinh cũng thở dài: "Lão Cuồng… Nhớ năm đó một trận lưỡng bại câu thương, Phong Vũ hai người tiến vào Độn Thế Tiên cung, chúng ta lại nhờ cơ duyên xảo hợp mà đến đây chữa thương sau đó gia nhập Huyễn Phủ… Thấm thoát đã bao nhiêu năm rồi?"
Y Cựu Cuồng mơ hồ nhìn mặt tuyết phía trước: "Bao nhiêu năm rồi? Ta cũng đã quên."
Nhậm Bình Sinh đứng sóng vai bên cạnh hắn nhìn hoa tuyết tung bay, thở dài ảm đạm: "Kì thực ta vô cùng hoài niệm… Năm đó thực lực tuy nhỏ bé cũng xem như là phong hào Chí Tôn, áp đảo triệu người, tung hoành trần tục vài chục năm. Bây giờ thực lực càng cao lại cảm giác mình càng nhỏ bé… Lão Cuồng, theo ngươi nghĩ những người đó thật sự có tồn tại hay không?"
Y Cựu Cuồng lạnh giọng: "Đừng quên lúc này trong Huyễn Phủ vẫn còn vài lão quái tồn tại! Chuyện này…!"
Hai người đồng thanh thở dài, xa xa tử ảnh tung bay, bạch y phiêu động, người Tam Đại Thánh địa cuối cùng đã tới…
Quân Mạc Tà cùng Mai Tuyết Yên nhẹ nhàng lướt trên mặt tuyết, Mai Tuyên Yên cõng lấy Đông Phương Vấn Tâm; Quân Mạc Tà vốn muốn thể hiện hiếu đạo với trưởng bối nhưng lại bị Mai Tuyết Yên cường ngạnh đoạt lấy, ngươi có hiếu con dâu như ta không có hiếu sao?
Mà Đông Phương Vấn Tâm lại có chút hưởng thụ cảm giác này, tinh thần vô cùng thỏa mãn; thầm nghĩ con dâu hiếu thuận thế này quả thật tốt… Nghe nói tiểu tử này bên ngoài còn có thêm vài hồng nhan tri kỉ, lão nương trở về phải xem xét giữ cửa. lấy Tuyết Yên làm tiêu chuẩn đánh giá…
Trên đường đi Quân Mạc Tà từng tò mò: "Cái gì mà Phiêu Miểu Huyễn Phủ bí cảnh? Tại sao trước kia chưa từng nghe nói đến? Còn nữa, phiến mê vụ trong Thiên Phạt sâm lâm chính là Huyễn Phủ mê vụ sao?"
Mai Tuyết Yên trầm ngâm một hồi, cúi đầu nói: "Việc này đến lúc thích hợp ta sẽ nói cho chàng biết, nhưng hiện tại chưa phải lúc."
Quân Mạc Tà ừm một tiếng, cũng không truy vấn nhưng trong lòng lại tò mò. Mai Tuyết Yên không ít lần nhắc đến: Thánh Vương đời trước cùng Thú vương bởi vì có việc ngoài ý muốn nên đã bế quan bất xuất.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ là bên trong Huyễn Phủ mê vụ… theo lời nàng nói chỉ sợ không phải là bế quan mà chính là sau khi tiến vào liền không thể trở ra… Hay đây chính là bí cảnh?